Anh hùng La Văn Cầu: Tấm gương sáng ngời vì độc lập, tự do của Tổ quốc
Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê tại xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh cũ, tỉnh Cao Bằng (nay là xã Đình Phong, tỉnh Cao Bằng). Ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1950, đến nay đã có 76 năm tuổi Đảng.
Sớm mồ côi cha từ nhỏ do bị thực dân Pháp bóc lột, năm 1948, theo lời kêu gọi của Tổ quốc, chàng trai La Văn Cầu khi ấy mới 16 tuổi nhưng đã xung phong lên đường đánh giặc. Tuy còn trẻ nhưng ý chí căm thù của ông ngút trời, quyết chí lên đường trả thù nhà, đền nợ nước.
Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ông đã trực tiếp tham gia 2 chiến dịch lớn với hơn 25 trận đánh lớn nhỏ, lập nhiều chiến công xuất sắc. Trong đó trận đánh đồn Đông Khê trong Chiến dịch biên giới Thu-Đông từ ngày 16-18/9/1950 là đáng nhớ nhất, bởi cánh tay phải của ông vĩnh viễn nằm lại chiến trường.
Trong trận chiến ác liệt ấy, ông được phân công làm tổ trưởng tổ bộc phá, có nhiệm vụ phá hàng rào lô cốt của địch để mở đường cho các hướng mũi đột phá. Trận đánh diễn ra ác liệt.
Quá trình chiến đấu, nhiều cán bộ, chiến sỹ bị thương vong, nhưng đơn vị chưa đánh chiếm được mục tiêu. Nghĩ đến nhiệm vụ được giao, chứng kiến sự hy sinh của đồng đội, La Văn Cầu hết sức nóng ruột, chỉ muốn ôm bộc phá lao lên phía trước, nhưng ông đã bị thương, cánh tay cứ lủng lẳng, vướng víu.
Không chờ đợi thêm được nữa, ông nhờ đồng đội chặt phăng phần cánh tay bị thương, rồi cắn răng ôm bộc phá nặng 12kg, lao lên đặt quả bộc phá áp sát lô cốt của giặc, nhanh chóng giật nụ xòe.
Ông bị sức ép của quả bộc phá làm ngất đi. Khi tỉnh lại ông đã thấy lô cốt của giặc bị phá tan tành, giúp ta làm chủ trận địa.
“Trái tim còn đập, còn chiến đấu”
Tấm gương của Đại tá, Anh hùng La Văn Cầu đã được đưa vào bài tập đọc của sách giáo khoa tiểu học ở Việt Nam.
Đó là bài thơ giản dị trong sách giáo khoa tiểu học khiến không biết bao nhiêu thế hệ học trò yêu quý, miệng ca vang mỗi khi nhảy chân sáo tới trường:
“Anh Cầu ra trận
Giặc bắn què tay
Anh chặt phăng ngay
Mìn anh nổ trúng
Bịt lỗ châu mai
Giặc ngã sõng soài
Anh Cầu giỏi quá
Được Bác Hồ khen
Anh được nêu tên
Anh hùng quân đội”...
Tên ông đã được đặt cho một số tuyến đường tại nhiều địa phương trên cả nước, trong đó có Hà Nội. Ông là trường hợp đặc biệt hiếm có ở Việt Nam và trên thế giới khi đang còn sống đã được đặt tên đường.
Sau chiến tranh, mặc dù mang trên mình thương tật nặng, Anh hùng La Văn Cầu vẫn tiếp tục học tập, công tác trong quân đội, đảm nhiệm nhiều vị trí trong lĩnh vực tuyên huấn, công tác thanh niên, công tác cán bộ và nghỉ hưu năm 1996.
Cuộc đời Anh hùng La Văn Cầu là một khúc “khải hoàn ca” vang dội, tráng lệ. Trong thời chiến, ông anh dũng chiến đấu, trở về với thời bình, ông lại là một người công dân ưu tú, là tấm gương sáng cho thế hệ sau.



