Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LA VĂN CẦU – “TRÁI TIM CÒN ĐẬP CÒN CHIẾN ĐẤU”

Anh hùng La Văn Cầu là người dân tộc Tày, quê ở xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Trong Trận Đông Khê thuộc Chiến dịch biên giới năm 1950, ông bị trúng đạn dập nát một phần cánh tay phải. La Văn Cầu đã nghiến răng chịu đau để nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương và tiếp tục chiến đấu. Với các thành tích trong chiến đấu, ngày 19 tháng 5 năm 1952, La Văn Cầu được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, khi đó ông đang là tiểu đ

TP. Hồ Chí Minh25/06/2026Đoàn Trường Đại học Kinh tế - Luật (Đoàn Trường Đại học Kinh tế - Luật)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ANH HÙNG LA VĂN CẦU – “TRÁI TIM CÒN ĐẬP CÒN CHIẾN ĐẤU”

Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp, có những con người đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và tinh thần quả cảm. La Văn Cầu, người chiến sĩ Tày quê Cao Bằng, là một trong những anh hùng như thế. Câu chuyện về ông, đặc biệt là lời khẳng định “Trái tim còn đập còn chiến đấu”, đã đi vào lịch sử như một minh chứng sáng ngời cho chủ nghĩa anh hùng cách mạng.

Anh hùng La Văn Cầu là người dân tộc Tày, quê ở xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Tháng 8-1945, La Văn Cầu tới lớp bình dân học vụ, theo các buổi sinh hoạt đoàn, đội. Đến năm 1948, với lòng căm thù giặc sâu sắc, La Văn Cầu viết đơn tình nguyện nhập ngũ vào Đại đội 671, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Từ đây, với lòng dũng cảm, sự mưu trí, chiến sĩ La Văn Cầu đã cùng đồng đội lập nhiều chiến công.

Đặc biệt, trong Chiến dịch Biên giới năm 1950, trên cương vị Tiểu đội phó, Trung đội 2, Đại đội 671, La Văn Cầu cùng đồng đội nhận nhiệm vụ dùng bộc phá đánh lô cốt địch tại cứ điểm Đông Khê. Dù bị thương ở mặt, nát cánh tay phải nhưng La Văn Cầu vẫn ôm gói bộc phá tiêu diệt lô cốt địch sau khi nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay cho đỡ vướng. Anh hùng La Văn Cầu xúc động kể rằng, dù hoàn thành nhiệm vụ nhưng ông cảm thấy rất đau đớn. Nỗi đau không phải do mất cánh tay mà bởi trong trận đánh này, nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh.

Tháng 5-1951, với những thành tích xuất sắc trong Chiến dịch Biên giới, La Văn Cầu vinh dự được báo cáo thành tích với Chủ tịch Hồ Chí Minh tại ATK. Nhận thông báo của cấp trên, chiến sĩ La Văn Cầu phấn khởi, lập tức lên đường. Đi bộ gần hai ngày từ thị xã Lạng Sơn (tỉnh Lạng Sơn) đến cuối giờ chiều hôm sau, La Văn Cầu cùng đồng chí liên lạc viên mới về đến nơi. Trước khi đi, chỉ huy giao nhiệm vụ cho La Văn Cầu thay mặt cán bộ, chiến sĩ đơn vị chúc sức khỏe Bác Hồ, nhưng khi gặp Người, La Văn Cầu xúc động chưa kịp nói gì thì Bác Hồ đã ân cần thăm hỏi, động viên.

Anh hùng La Văn Cầu nhớ lại: “Lúc đó, tôi nói tiếng Kinh còn chưa rõ, nhưng Bác Hồ luôn lắng nghe và hiểu được hết. Trước khi gặp Bác, tôi luôn suy nghĩ phải nói như thế nào cho đúng, nhưng khi được ăn cơm, trò chuyện với Bác thì bao nhiêu lo lắng tan biến hết. Người gần gũi và ấm áp, bao dung, giống như người cha đối với người con vậy”.

Năm 1952, đồng chí La Văn Cầu được Đảng, Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau chiến tranh, ông tiếp tục công tác trong Quân đội. Năm 1996, ông nghỉ hưu với quân hàm đại tá, từng công tác tại Bảo tàng Quân đội, nay là Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Trở về với cuộc sống đời thường, người anh hùng năm xưa vẫn mang trên mình thương tật chiến tranh. Nhưng với ông, cánh tay để lại nơi chiến trường không phải là mất mát, mà là niềm tự hào của một thời tuổi trẻ chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Câu chuyện về Anh hùng La Văn Cầu không chỉ là ký ức về một trận đánh lịch sử, mà còn là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần quyết chiến, quyết thắng của Bộ đội Cụ Hồ. Gần tám thập kỷ đã trôi qua, nhưng câu nói “Trái tim còn đập còn chiến đấu” của ông vẫn lay động, truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn