Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LA VĂN CẦU VÀ BẢN HÙNG CA CHẶT CÁNH TAY TẬN TỤY VÌ CHIẾN THẮNG ĐÔNG KHÊ

Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp, Chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950 là bước ngoặt chiến lược vĩ đại, chuyển quân đội ta từ thế phòng ngự sang thế tiến công chiến lược. Và giữa những đêm lửa cháy ngút trời trên Đường số 4, hình ảnh người chiến sĩ dân tộc Tày mang quả bộc phá 12kg, nén đau nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay phải nát đứt để tiếp tục bò lên tiêu diệt lô cốt địch đã trở thành một huyền thoại bất tử. Đó là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Văn Cầu (sinh năm 1932, mất năm 2026) – tượng đài sống về ý chí quật cường và tinh thần xả thân vì độc lập dân tộc.

Cao Bằng13/08/2026Xã Tân Tiến (Đoàn xã Tân Tiến)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG LA VĂN CẦU VÀ BẢN HÙNG CA CHẶT CÁNH TAY TẬN TỤY VÌ CHIẾN THẮNG ĐÔNG KHÊ

ANH HÙNG LA VĂN CẦU VÀ BẢN HÙNG CA CHẶT CÁNH TAY TẬN TỤY VÌ CHIẾN THẮNG ĐÔNG KHÊ

Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp, Chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950 là bước ngoặt chiến lược vĩ đại, chuyển quân đội ta từ thế phòng ngự sang thế tiến công chiến lược. Và giữa những đêm lửa cháy ngút trời trên Đường số 4, hình ảnh người chiến sĩ dân tộc Tày mang quả bộc phá 12kg, nén đau nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay phải nát đứt để tiếp tục bò lên tiêu diệt lô cốt địch đã trở thành một huyền thoại bất tử. Đó là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Văn Cầu (sinh năm 1932) – tượng đài sống về ý chí quật cường và tinh thần xả thân vì độc lập dân tộc.

1. Người con đất Cao Bằng và mối thù khắc sâu dưới chân núi rừng

La Văn Cầu sinh ra tại xã Quang Thành, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng trong một gia đình nông dân nghèo thuộc dân tộc Tày. Tuổi thơ của ông là chuỗi ngày đắng cay dưới ách áp bức của thực dân Pháp và bọn tay sai phong kiến. Cha ông bị bắt đi phu dịch rồi qua đời do bệnh tật và đòn thù, bỏ lại người mẹ trẻ lầm lũi nuôi con trong gian khổ.

Sống dưới chân những dãy núi đá tai mèo trùng điệp, chứng kiến cảnh dân làng bị cướp bóc, đánh đập dã man, ngọn lửa căm thù giặc đã sớm bùng cháy trong lòng người thiếu niên xứ Cao Bằng.

Năm 1948, khi mới 16 tuổi, La Văn Cầu đã trốn gia đình, khai tăng tuổi để được nhập ngũ vào Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ông được phân công vào Trung đoàn 174 (Trung đoàn Cao - Bắc - Lạng) – đơn vị chủ lực nổi tiếng với tinh thần kỷ luật và sức chiến đấu dẻo dai.

Trong suốt những năm tháng rèn luyện, La Văn Cầu luôn là một chiến sĩ siêng năng, mưu trí và gan đạ. Mọi công việc gian khổ nhất từ đào hầm, cõng đạn, trinh sát cho đến nhường cơm xẻ áo cho đồng đội, ông đều tự nguyện nhận về mình. Với những thành tích xuất sắc, ông sớm được tin tưởng giao trọng trách Tổ trưởng Tổ bộc phá – lực lượng "mũi nhọn" chuyên làm nhiệm vụ phá rào, đánh chiếm các công sự kiên cố của địch.

2. Mở màn Chiến dịch Biên giới 1950 và "cánh cửa thép" Đông Khê

Mùa thu năm 1950, Bộ Tổng Tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam quyết định mở Chiến dịch Biên giới nhằm khai thông con đường liên lạc quốc tế với các nước xã hội chủ nghĩa và phá tan tuyến phòng thủ Đường số 4 của địch.

Cứ điểm Đông Khê (thuộc tỉnh Cao Bằng) được chọn làm trận đánh mở màn cho toàn bộ chiến dịch. Đây là một trung tâm đề kháng vô cùng kiên cố của Pháp, được xây dựng như một pháo đài thép trên núi đá cao với hệ thống hỏa lực đa tầng, lô cốt bê tông cốt thép dày đặc và bãi mìn bọc kín xung quanh.

Đêm ngày 16 tháng 9 năm 1950, lệnh tiến công cứ điểm Đông Khê vang lên. Đơn vị của La Văn Cầu nhận nhiệm vụ đánh chiếm Lô cốt số 3 – hỏa điểm then chốt nhất của địch ở hướng Đông Bắc.

Khẩu đại liên từ Lô cốt số 3 nhả đạn liên hồi như mưa rào, quét ngang qua mặt trận. Các đợt tiến công bộc phá của ta liên tục bị chặn lại ngoài hàng rào kẽm gai, nhiều chiến sĩ hy sinh và bị thương. Nếu không dập tắt được hỏa điểm này trước khi trời sáng, toàn bộ đợt tiến công của trung đoàn sẽ đứng trước nguy cơ thất bại.

3. Lời đề nghị rung động trận địa: "Chặt đứt cánh tay này cho tôi đi!"

Giữa lúc trận chiến rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc, La Văn Cầu nhận lệnh ôm quả bộc phá nặng 12kg tiến lên mở đường.

Lợi dụng tiếng nổ của pháo binh và khói bom mù mịt, ông kiên trì trườn qua từng gờ đá, áp sát vị trí Lô cốt số 3. Bất ngờ, một quả đạn pháo của địch nổ tung ngay sát vị trí ông giấu mình. Khói đất mù mịt hất văng La Văn Cầu ra vách đá.

Khi tỉnh lại, ông thấy má trái xé rách, máu chảy đầm đìa xuống cổ, và đau đớn nhất là cánh tay phải đã bị mảnh đạn đánh gãy nát, chỉ còn dính lại một đoạn da thịt lủng lẳng.

Cơn đau xé thịt khiến La Văn Cầu ngất đi lịm đi trong giây lát. Nhưng khi tiếng đạn đại liên giặc lại rít lên chói óc, hình ảnh các đồng đội đang nằm nép mình dưới giao thông hào chờ cửa mở đã đánh thức người chiến sĩ trẻ. Ông tự dặn mình: "Thà hy sinh chứ quyết không chịu lùi lại, phải phá bằng được cái lô cốt này!".

Ông cố gắng ôm quả bộc phá 12kg bò tiếp, nhưng cánh tay phải bị gãy lủng lẳng cứ vướng vào cây gai và đá nhọn, gây ra những cơn đau ê chề và làm chậm nhịp di chuyển. Time đang trôi qua từng giây trong sự sốt ruột của toàn đại đội.

Không một chút chần chừ, La Văn Cầu lê thân mình quay lại vị trí của đồng đội Nông Văn Thắt đang nằm phía sau. Nhìn thấy cánh tay dập nát của La Văn Cầu, người đồng đội run rẩy xúc động.

La Văn Cầu nhìn thẳng vào mắt đồng chí mình, dõng dạc và tha thiết đề nghị: — "Đồng chí dùng dao chặt đứt cánh tay này giúp tôi! Nó vướng quá, tôi không ôm bộc phá bò lên được!"

Đồng chí Nông Văn Thắt bàng hoàng, ngập ngừng không lỡ xuống tay với người anh em của mình. Nhưng trước ánh mắt kiên định, thúc giục giục giã của La Văn Cầu, người đồng đội đành nén nước mắt, rút chiếc dao đi rừng chặt đứt đoạn da thịt còn dính lại, rồi dùng băng gạt xiết chặt vội vã vết thương ở vai cho ông.

4. Quả bộc phá 12kg xé tan lô cốt giặc và khúc khải hoàn Biên giới

Vừa đứt cánh tay, máu vẫn rỉ qua lớp băng gạc, La Văn Cầu không một lời than van. Ông dùng duy nhất cánh tay trái còn lại, ôm chặt quả bộc phá nặng 12kg sát vào lồng ngực rồi tiếp tục trườn lên phía trước.

Bằng một sức mạnh phi thường được hun đúc từ lòng căm thù giặc và ý chí quyết thắng, người chiến sĩ bị thương nặng ấy đã vượt qua hàng chục mét rào gai, bò sát đến tận chân Lô cốt số 3.

Ông khéo léo gài quả bộc phá vào khe hở của công sự bê tông, giật dây nổ rồi gieo mình lăn xuống một hố pháo gần đó.

Một tiếng nổ như chấn động cả núi rừng Đông Khê! Lô cốt số 3 bị phá hủy hoàn toàn, khói đen bốc cao ngút trời, dập tắt hoàn toàn hỏa điểm nguy hiểm nhất của địch.

Từ phía sau, cờ chiến thắng cùng tiếng hô "Xông lên! Trả thù cho La Văn Cầu!" vang rền khắp trận địa. Toàn bộ đơn vị thừa thắng tràn lên tiêu diệt sạch quân địch, làm chủ hoàn toàn cứ điểm Đông Khê vào sáng ngày 17 tháng 9 năm 1950, mở màn giòn giã cho thắng lợi vĩ đại của Chiến dịch Biên giới.

5. Tượng đài sống và ngọn lửa truyền đời cho muôn thế hệ

Sau trận đánh Đông Khê, La Văn Cầu được đưa về tuyến sau điều trị. Hành động dũng cảm chặt tay ôm bộc phá phá lô cốt của ông đã nhanh chóng lan truyền khắp các mặt trận, trở thành ngọn đuốc thôi thúc tinh thần thi đua giết giặc lập công của toàn thể cán bộ, chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Tháng 5 năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất họp tại Chiến khu Việt Bắc, La Văn Cầu vinh dự là một trong 7 vị anh hùng đầu tiên được Đảng, Nhà nước và Bác Hồ trực tiếp phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Sau hòa bình, Anh hùng La Văn Cầu tiếp tục phục vụ trong Quân đội, mang quân hàm Đại tá và đảm nhiệm nhiều vị trí công tác quan trọng trước khi nghỉ hưu tại Hà Nội.

Dù mang trên mình thương tật nặng nề và mất đi cánh tay phải, ông vẫn giữ nguyên nụ cười hiền hậu, lối sống giản dị, khiêm nhường cùng tinh thần lạc quan yêu đời. Ngôi nhà nhỏ của ông trên phố Hoàng Hoa Thám (Hà Nội) luôn là điểm đến thân thương của biết bao thế hệ trẻ, nơi ông thường vui vẻ kể lại những chuyện chiến đấu năm xưa như một bài học nhẹ nhàng về tình yêu quê hương.

Tên của Anh hùng La Văn Cầu được trân trọng đặt cho nhiều con đường, ngôi trường trên khắp cả nước. Kỳ tích chặt tay ôm bộc phá trận Đông Khê năm 1950 sẽ mãi là một thiên hùng ca bất tử về sức mạnh tinh thần, bản lĩnh phi thường và lòng yêu nước sắt đá của con người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn