Anh hùng La Văn Cón người lính lấy thân mình nối mạch thông tin
Anh hùng Hoàng Văn Cón là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam.
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, có một người lính thông tin quê ở vùng núi Cao Bằng đã làm nên một việc phi thường. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Văn Cón, người được đồng đội trìu mến gọi là "người lính lấy thân mình nối mạch thông tin".
Ông Hoàng Văn Cón sinh năm 1944 trong một gia đình dân tộc Nùng ở xã Thượng Thôn, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Từ nhỏ, cậu bé Cón đã quen với những dãy núi đá tai mèo, những con đường mòn quanh co và cuộc sống lao động vất vả của đồng bào miền núi.
Lớn lên trong những năm đất nước còn chiến tranh, chứng kiến biết bao thanh niên quê hương lên đường bảo vệ Tổ quốc, Hoàng Văn Cón luôn nung nấu ước mơ được khoác lên mình màu áo lính. Tháng 10 năm 1963, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh tình nguyện nhập ngũ.
Sau thời gian huấn luyện, ông Hoàng Văn Cón được biên chế vào bộ đội thông tin liên lạc. Nhiều người nghĩ rằng lính thông tin không trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tuyến đầu nên công việc sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại.
Trong chiến tranh, thông tin liên lạc được ví như mạch máu của quân đội. Nếu đường dây bị đứt, mệnh lệnh không thể truyền đi, các đơn vị không thể phối hợp tác chiến. Vì thế, những người lính thông tin luôn phải đối mặt với bom đạn, mưa rừng, thú dữ và vô vàn hiểm nguy để giữ cho mạch máu ấy không bao giờ ngừng chảy.
Những cột dây thông tin thường được kéo qua núi cao, vực sâu và những cánh rừng già. Mỗi khi bom địch đánh phá, đường dây lại bị đứt. Các chiến sĩ thông tin phải lập tức lên đường sửa chữa, bất kể ngày hay đêm.
Ông Hoàng Văn Cón luôn là người xung phong đi đầu. Đồng đội kể rằng anh có thể băng rừng hàng chục cây số chỉ để tìm một điểm đứt dây. Có những hôm mưa như trút nước, quần áo ướt sũng, bùn đất ngập đến đầu gối nhưng anh vẫn kiên trì lần theo từng mét dây để khắc phục sự cố.
Một ngày năm 1965, đơn vị nhận được nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc cho một trận đánh quan trọng. Mọi mệnh lệnh từ sở chỉ huy đều phải được truyền đi thật nhanh và chính xác. Giữa lúc trận đánh đang diễn ra quyết liệt, một tiếng nổ lớn vang lên. Một đoạn đường dây thông tin bị hư hỏng nặng. Tín hiệu liên lạc lập tức bị gián đoạn. Nếu không khôi phục được đường dây ngay lập tức, việc chỉ huy chiến đấu sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Ông Hoàng Văn Cón cùng đồng đội nhanh chóng lao tới hiện trường. Giữa khói bom và tiếng đạn, anh phát hiện hai đầu dây bị đứt nằm cách nhau một khoảng ngắn. Dụng cụ sửa chữa chưa kịp mang tới, trong khi từng giây từng phút đều vô cùng quý giá. Không chút do dự, ông Hoàng Văn Cón đưa ra một quyết định táo bạo. Anh dùng chính cơ thể mình để nối hai đầu dây lại với nhau. Một tay giữ đầu dây bên này, tay còn lại giữ đầu dây bên kia. Dòng điện chạy qua người khiến toàn thân ông tê dại. Mồ hôi túa ra trên khuôn mặt. Những cơn đau buốt truyền khắp cơ thể nhưng ông vẫn nghiến chặt răng chịu đựng. Ở đầu dây bên kia, tín hiệu liên lạc đã được nối lại. Những mệnh lệnh chiến đấu tiếp tục được truyền đi. Các đơn vị trên chiến trường vẫn giữ được liên lạc thông suốt. Trong khi đó, Hoàng Văn Cón vẫn đứng bất động giữa mưa bom đạn, dùng thân mình làm chiếc cầu nối cho mạch máu thông tin của quân đội. Thời gian trôi qua từng phút dài như vô tận. Khi đồng đội mang thiết bị tới để thay thế, mọi người mới phát hiện anh đã kiệt sức. Cơ thể anh run lên vì đau đớn rồi ngã gục xuống đất. Các chiến sĩ vội vàng đưa anh đi cấp cứu. May mắn thay, anh đã vượt qua được nguy hiểm.
Khi tỉnh lại, việc đầu tiên ông Hoàng Văn Cón hỏi không phải sức khỏe của bản thân mà là:
– Đường dây đã thông chưa? Trận đánh có thắng lợi không?
Nghe đồng đội báo tin thông tin liên lạc vẫn được duy trì và đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, trên gương mặt người lính trẻ hiện lên nụ cười mãn nguyện.
Không chỉ dũng cảm, ông Hoàng Văn Cón còn nổi tiếng là người giàu sáng kiến. Trong những năm công tác ở rừng Trường Sơn, ông nhận thấy nhiều cột dây thông tin thường bị voi rừng quật đổ. Điều này gây ảnh hưởng lớn đến việc liên lạc. Sau nhiều lần quan sát, ông nghĩ ra một cách làm rất đặc biệt. Ông cùng đồng đội tạo điều kiện để những tổ kiến lớn xuất hiện quanh chân cột. Khi voi đến gần, chúng bị kiến tấn công nên không dám phá hoại nữa. Sáng kiến giản dị nhưng hiệu quả ấy đã giúp bảo vệ nhiều tuyến thông tin quan trọng giữa núi rừng.Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu và công tác, ngày 25 tháng 8 năm 1970, ông Hoàng Văn Cón được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đó không chỉ là phần thưởng dành cho riêng ông mà còn là niềm tự hào của quê hương Cao Bằng, của đồng bào dân tộc Nùng và của những người lính thông tin thầm lặng trên khắp các chiến trường. Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Những tuyến dây thông tin năm xưa đã được thay thế bằng những công nghệ hiện đại. Nhưng câu chuyện về người lính lấy thân mình nối mạch thông tin vẫn được kể lại như một biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh vì Tổ quốc.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, Anh hùng Hoàng Văn Cón là tấm gương sáng nhắc nhở rằng: dù ở bất cứ vị trí nào, nếu hết lòng vì nhiệm vụ chung, chúng ta đều có thể góp phần làm nên những điều lớn lao cho đất nước.



