Anh hùng lái xe vận tải p2
Anh hùng lái xe vận tải p2
dọc đường dài 500km, hàng chục vạn người ngày đêm lao động, xẻ núi, mở đường, những đại đoàn bộ binh, pháo binh, những đoàn dân công gồng gánh nối nhau đi như không bao giờ ngớt. Lộc Văn Trọng ngồi trên chiếc xe ô tô GMC chiến lợi phẩm chở đầy gạo, đạn, ầm ì leo dốc. Trong bảy, tám tháng liền Lộc Văn Trọng đã làm việc suốt đêm. Ban ngày chỉ ngủ độ 3, 4 giờ, có khi phải thức luôn 36 giờ để lái xe, sửa chữa xe, ngụy trang xe, bốc vác hàng... lại phải luôn luôn đối phó với máy bay địch và chống lại những cơn buồn ngủ ghê gớm.
Một lần, do yêu cầu vận chuyển cấp tốc, đoàn xe phải tranh thủ vượt một trọng điểm, vừa tiến đến thì một quả bom nổ, mảnh bom, đất đá văng mạnh vào các xe. Trong lúc đó, máy bay địch vẫn quần lượn, Lộc Văn Trọng bình tĩnh ra lệnh tắt đèn và lái xe dẫn đầu đơn vị vượt ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Một lần khác, khi sắp đến đỉnh đèo Pha Đin, những chiếc xe chạy đầu vừa kịp dạt vào sát vách núi thì máy bay địch ào tới bắn phá. Chúng xả đạn xuống dọc thành núi và các chòm cây. Lộc Văn Trọng nhanh trí lái xe phóng lên phía trước để đánh lạc hướng máy bay địch. Chạy được một đoạn, hai lốp xe của Trọng trúng đạn. "Phải lao xuống vực mới cứu được đạn và cả đoàn xe". Nghĩ vậy, Lộc Văn Trọng mở máy lái xe gần như vuông góc với mặt đường, lao xuống vực. Tỉnh dậy, biết mình còn sống, Trọng nhìn vào thùng xe thấy những hòm đạn 105mm chưa việc gì, liền bỏ đấy, bám dây leo ngược lên đường cùng đồng đội xông vào cứu nốt các xe đạn khác đang cháy. Ngay tối hôm đó, Lộc Văn Trọng đã phối hợp với dân công kéo được chiếc xe lên và chuyển hết đạn lên đường.



