Anh hùng Lao động

ANH HÙNG LAO ĐỘNG CIL MÚP HA K’RIÊNG – ĐÔI CHÂN VIẾT NÊN HUYỀN THOẠI

Ông Cil Múp Ha K’riêng, sinh năm 1957, là người dân tộc Cil, sinh sống tại buôn Bnơr C, thị trấn Lạc Dương, huyện Lạc Dương, tỉnh Lâm Đồng. Những năm đầu của thời kỳ đổi mới, khi giao thông ở vùng cao còn vô vàn khó khăn, đường sá chủ yếu là đường đất, nhiều nơi chỉ có lối mòn xuyên rừng, ông được Bưu điện huyện Lạc Dương tuyển dụng làm nhân viên bưu tá, phụ trách chuyển phát thư từ, công văn và tài liệu đến các xã, thôn, buôn trong huyện.

Lâm Đồng31/07/2026Hoàng Thị Thanh Thảo (Đơn Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG LAO ĐỘNG CIL MÚP HA K’RIÊNG – ĐÔI CHÂN VIẾT NÊN HUYỀN THOẠI

Trong mỗi giai đoạn phát triển của đất nước đều có những con người bình dị, âm thầm cống hiến bằng tất cả trách nhiệm và lòng tận tụy. Họ không cầm súng nơi chiến trường, nhưng mỗi bước chân của họ đều góp phần giữ vững mạch thông tin, kết nối Đảng, chính quyền với Nhân dân ở những vùng sâu, vùng xa. Anh hùng Lao động Cil Múp Ha K’riêng là một trong những con người như thế. Câu chuyện về người bưu tá năm xưa đã trở thành biểu tượng đẹp về tinh thần vượt khó, tận tâm và cống hiến hết mình vì nhiệm vụ.

image.png

Ông Cil Múp Ha K’riêng, sinh năm 1957, là người dân tộc Cil, sinh sống tại buôn Bnơr C, thị trấn Lạc Dương, huyện Lạc Dương, tỉnh Lâm Đồng. Những năm đầu của thời kỳ đổi mới, khi giao thông ở vùng cao còn vô vàn khó khăn, đường sá chủ yếu là đường đất, nhiều nơi chỉ có lối mòn xuyên rừng, ông được Bưu điện huyện Lạc Dương tuyển dụng làm nhân viên bưu tá, phụ trách chuyển phát thư từ, công văn và tài liệu đến các xã, thôn, buôn trong huyện.

Ngày ấy, không có xe máy, không có những con đường bằng phẳng như hôm nay. Phương tiện duy nhất của người bưu tá là đôi chân. Gần như mỗi ngày, ông đều phải đi bộ hàng chục, thậm chí gần một trăm kilômét xuyên rừng để kịp chuyển những lá thư, công văn đến đúng địa chỉ. Mỗi chuyến đi là một hành trình vượt núi, băng rừng, lội suối, đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ ông nghĩ đến việc bỏ cuộc.

Trong ký ức của ông, hình ảnh dòng Đạ Dâng mùa mưa vẫn còn nguyên vẹn. Khi ấy, cây cầu chưa được xây dựng, muốn sang bờ bên kia chỉ còn cách lội hoặc bơi qua dòng nước chảy xiết. Điều khiến ông lo lắng nhất không phải là sự an nguy của bản thân mà là những túi thư, những công văn có thể bị ướt, chậm đến tay người nhận. Mỗi lần nước lớn, ông cẩn thận dùng nhiều lớp ni-lông bọc kín tài liệu rồi ôm trước ngực, bơi qua sông. Ông từng chia sẻ một suy nghĩ rất giản dị nhưng đầy trách nhiệm: "Người mình có ướt thì rồi cũng khô, còn thư từ, công văn mà hỏng thì ảnh hưởng đến công việc của biết bao người."

Cuộc sống của người bưu tá vùng cao ngày ấy vô cùng gian khổ. Những bữa cơm nắm mang theo bên mình, những đêm ngủ lại giữa rừng sâu hay những cơn sốt rét rừng là chuyện diễn ra thường xuyên. Có những hôm trời mưa tầm tã, quần áo ướt sũng, bụng đói, ông vẫn phải nghỉ lại giữa núi rừng vì không thể tiếp tục di chuyển. Dẫu vậy, sáng hôm sau, ông lại tiếp tục lên đường để hoàn thành hành trình còn dang dở.

Không chỉ đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt, ông còn phải vượt qua nhiều hiểm nguy khác. Những năm giữ cương vị Tổ trưởng Tổ bưu tá, khu vực Lạc Dương vẫn còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ từ hoạt động chống phá của các phần tử Fulrô. Để bảo đảm an toàn cho tài liệu và bí mật công tác, ông cùng đồng nghiệp phải cải trang thành người dân đi rừng, giấu thư từ, công văn dưới đáy chiếc gùi, bên trên phủ các vật dụng sinh hoạt thông thường. Chính sự linh hoạt, mưu trí ấy đã giúp những chuyến thư luôn đến nơi an toàn.

Rừng già cũng luôn ẩn chứa nhiều hiểm họa. Có lần, trong lúc làm nhiệm vụ giữa màn sương dày đặc, người đồng nghiệp đi cùng bất ngờ bị gấu rừng tấn công. Không quản hiểm nguy, ông đã dũng cảm lao vào cứu bạn, đưa đồng đội thoát khỏi nanh vuốt thú dữ. Đó là hành động xuất phát từ tình đồng nghiệp, từ bản lĩnh của một con người luôn đặt trách nhiệm và sự an toàn của người khác lên trên chính mình.

Suốt nhiều năm công tác, ông chưa từng để thư từ, công văn thất lạc hay chậm trễ vì lý do chủ quan. Mỗi bước chân của ông không chỉ mang theo những lá thư mà còn mang theo niềm tin của Nhân dân, sự chỉ đạo của Đảng và chính quyền đến với vùng đồng bào dân tộc thiểu số nơi núi rừng Lạc Dương.

Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc, tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và ý chí vượt qua mọi gian khó để hoàn thành nhiệm vụ, năm 2001, ông Cil Múp Ha K’riêng vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới. Đây là sự ghi nhận xứng đáng dành cho một con người đã âm thầm cống hiến bằng những bước chân không mỏi suốt nhiều năm giữa đại ngàn Tây Nguyên.

Hôm nay, khi những con đường nhựa đã nối dài đến từng thôn, buôn, khi thông tin được truyền đi chỉ trong tích tắc bằng công nghệ hiện đại, câu chuyện về người bưu tá năm xưa vẫn luôn khiến nhiều người xúc động. Đó là câu chuyện về lòng tận tụy, về ý chí vượt khó và tinh thần hết lòng vì công việc.

Đôi chân của Anh hùng Lao động Cil Múp Ha K’riêng đã in dấu trên những cánh rừng, những con suối và những triền núi của Lạc Dương, góp phần nối liền những vùng đất còn nhiều cách trở. Những bước chân ấy không chỉ chuyển đi những lá thư mà còn chuyên chở trách nhiệm, niềm tin và khát vọng cống hiến. Đó chính là "đôi chân huyền thoại", biểu tượng đẹp của người lao động Việt Nam trong thời kỳ đổi mới, mãi là nguồn cảm hứng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn