Anh hùng Lao động, Giáo sư Hoàng Chương – Người dành trọn đời giữ gìn và lan tỏa hồn cốt văn hóa dân tộc
Câu chuyện khắc họa hành trình bền bỉ của Giáo sư Hoàng Chương trong nghiên cứu, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, góp phần gìn giữ bản sắc dân tộc và đưa văn hóa Việt Nam đến gần hơn với các thế hệ hôm nay.

Trong hành trình phát triển của một dân tộc, có những con người chọn đi về phía trước bằng cách không ngừng đổi mới, sáng tạo và hội nhập với thế giới. Nhưng cũng có những con người dành cả cuộc đời để ngoảnh lại với quá khứ, không phải để sống trong hoài niệm, mà để tìm kiếm, gìn giữ và đánh thức những giá trị đã được hun đúc qua hàng nghìn năm lịch sử. Giáo sư Hoàng Chương là một trong những con người như thế. Cuộc đời hoạt động của ông gắn bó sâu sắc với công việc nghiên cứu, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc Việt Nam. Từ những loại hình nghệ thuật sân khấu cổ truyền, những di sản văn hóa dân gian cho đến các giá trị tinh thần được lưu giữ trong đời sống cộng đồng, ông luôn đau đáu một câu hỏi: làm thế nào để những gì cha ông để lại không bị lãng quên trong dòng chảy của thời gian?
Đối với Giáo sư Hoàng Chương, văn hóa không chỉ là những công trình cổ kính, những pho sách cũ hay những làn điệu xưa còn lưu giữ trong ký ức của một thế hệ. Văn hóa là linh hồn của dân tộc. Một đất nước có thể phát triển mạnh về kinh tế, có thể xây dựng những thành phố hiện đại và hội nhập sâu rộng với thế giới, nhưng nếu đánh mất bản sắc văn hóa thì sự phát triển ấy sẽ thiếu đi một nền tảng bền vững. Chính từ nhận thức ấy, ông đã dành phần lớn cuộc đời cho một hành trình đầy nhọc nhằn nhưng giàu ý nghĩa: tìm về cội nguồn, nghiên cứu những giá trị truyền thống, bảo vệ những di sản đang đứng trước nguy cơ mai một và tìm cách đưa văn hóa dân tộc đến gần hơn với đời sống hiện đại.
Hành trình ấy không phải lúc nào cũng thuận lợi. Công việc nghiên cứu và bảo tồn văn hóa nhiều khi là một công việc âm thầm. Thành quả không thể đo đếm ngay bằng những con số cụ thể. Một công trình nghiên cứu có thể cần nhiều năm mới hoàn thành. Một loại hình nghệ thuật truyền thống muốn được phục hồi cần sự tham gia của các nghệ nhân, nhà nghiên cứu, nghệ sĩ và cả cộng đồng. Một di sản muốn tiếp tục tồn tại không chỉ cần được ghi chép trong sách vở mà còn phải có người thực hành, có công chúng tiếp nhận và có một môi trường xã hội để tiếp tục phát triển.
Giáo sư Hoàng Chương hiểu rõ điều đó. Vì vậy, trong cách tiếp cận của ông, bảo tồn văn hóa chưa bao giờ đồng nghĩa với việc cất giữ văn hóa trong những không gian khép kín. Nếu một giá trị chỉ tồn tại trong kho lưu trữ, trong những bản báo cáo hay trong ký ức của một số ít người, thì giá trị ấy vẫn có nguy cơ dần bị lãng quên. Điều quan trọng hơn là phải làm cho di sản tiếp tục sống trong đời sống đương đại.
Từ nhận thức ấy, ông dành nhiều tâm huyết cho việc nghiên cứu, sưu tầm và bảo vệ các giá trị văn hóa dân tộc, đặc biệt là những loại hình nghệ thuật truyền thống. Ông quan tâm sâu sắc đến sân khấu cổ truyền Việt Nam, đến những bộ môn đã từng gắn bó mật thiết với đời sống tinh thần của nhiều thế hệ người Việt như tuồng, chèo, cải lương và các hình thức diễn xướng dân gian. Đằng sau mỗi làn điệu, mỗi tích trò, mỗi nhân vật sân khấu là cả một kho tàng về lịch sử, đạo lý, phong tục và cách nhìn của cha ông đối với cuộc sống.
Nhưng khi xã hội bước vào thời kỳ đổi mới, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của kinh tế thị trường, khoa học, công nghệ và quá trình hội nhập quốc tế, các loại hình nghệ thuật truyền thống cũng đứng trước những thách thức mới. Công chúng có thêm nhiều lựa chọn giải trí. Những loại hình nghệ thuật hiện đại phát triển nhanh chóng. Nhịp sống thay đổi khiến thời gian và không gian dành cho văn hóa truyền thống có phần thu hẹp. Không ít loại hình nghệ thuật đứng trước nguy cơ mất dần khán giả, thiếu người kế cận và gặp khó khăn trong việc duy trì sức sống.
Trước thực tế ấy, Hoàng Chương không chọn thái độ bi quan. Ông tin rằng văn hóa truyền thống không phải là một thứ đã hoàn thành trong quá khứ. Nó có thể tiếp tục sống nếu chúng ta biết nghiên cứu đúng, bảo tồn đúng và tìm ra những phương thức phù hợp để phát huy giá trị của nó trong xã hội hiện đại.
Đó cũng chính là điểm đặc biệt trong tư duy của ông: bảo tồn phải đi cùng phát huy.
Nếu chỉ bảo tồn mà không phát huy, di sản có thể trở thành một ký ức.
Nếu chỉ phát triển mà không hiểu và tôn trọng những giá trị cốt lõi, bản sắc có thể bị biến dạng.
Bởi vậy, nhiệm vụ của người làm văn hóa là phải tìm được sự cân bằng giữa gìn giữ và đổi mới, giữa kế thừa và sáng tạo, giữa truyền thống và hiện đại.
Trong nhiều năm hoạt động nghiên cứu và quản lý khoa học, Giáo sư Hoàng Chương đã dành tâm sức xây dựng và phát triển những tổ chức, hoạt động nghiên cứu hướng đến mục tiêu bảo tồn các giá trị văn hóa dân tộc. Ông gắn bó với lĩnh vực nghiên cứu bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc trong hệ thống trực thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam. Đây là môi trường để tập hợp các nhà nghiên cứu, nhà khoa học, nghệ sĩ, nghệ nhân và những người có tâm huyết với văn hóa truyền thống.
Đối với ông, bảo tồn văn hóa không thể là công việc của một cá nhân. Một nhà nghiên cứu có thể viết một cuốn sách, hoàn thành một công trình hoặc đưa ra một đề xuất, nhưng để một di sản thực sự được bảo vệ cần sức mạnh của cả cộng đồng. Cần những nhà khoa học nghiên cứu, những nghệ nhân trực tiếp lưu giữ kỹ năng, những nghệ sĩ tiếp tục thực hành và sáng tạo, những cơ quan quản lý xây dựng chính sách, những trường học truyền dạy cho thế hệ trẻ và đặc biệt là cần công chúng quan tâm, yêu mến và tiếp nhận.
Vì thế, một trong những đóng góp đáng chú ý của Hoàng Chương là nỗ lực kết nối các lực lượng khác nhau trong công việc chung vì văn hóa dân tộc. Ông không chỉ quan tâm đến nghiên cứu trên phương diện học thuật mà còn chú trọng đến việc tổ chức các hoạt động thực tiễn, các hội thảo, tọa đàm, chương trình giới thiệu và tôn vinh giá trị của di sản.
Đối với những người nghệ nhân, nhất là các nghệ nhân dân gian, ông dành sự trân trọng đặc biệt. Trong suy nghĩ của ông, nhiều nghệ nhân chính là những “kho tư liệu sống”. Họ không chỉ biết một làn điệu, một điệu múa hay một kỹ thuật biểu diễn. Trong ký ức và kinh nghiệm của họ còn lưu giữ cả một không gian văn hóa, một cách sống và một truyền thống được truyền qua nhiều thế hệ.
Nếu những tri thức ấy không được ghi chép, nghiên cứu và truyền lại, có thể đến một lúc nào đó chúng sẽ biến mất cùng với người nắm giữ chúng.
Bởi vậy, công việc tìm kiếm, gặp gỡ và ghi nhận đóng góp của các nghệ nhân luôn mang ý nghĩa đặc biệt trong hành trình bảo tồn văn hóa. Có những người sống ở vùng sâu, vùng xa, cả đời gắn bó với một nghề truyền thống nhưng tên tuổi ít được biết đến. Có những nghệ nhân đã âm thầm giữ gìn một loại hình diễn xướng từ thời cha ông truyền lại. Có những người tuy không có danh hiệu hay bằng cấp cao, nhưng lại sở hữu một vốn tri thức văn hóa quý giá.
Hoàng Chương nhìn thấy giá trị của họ.
Ông hiểu rằng nếu không trân trọng những con người đang trực tiếp giữ gìn di sản thì những lời nói về bảo tồn văn hóa sẽ khó trở thành hiện thực. Vì vậy, trong nhiều hoạt động của mình, ông quan tâm đến việc tôn vinh, ghi nhận và lan tỏa giá trị của các nghệ nhân, các cá nhân và cộng đồng có đóng góp cho sự nghiệp bảo tồn văn hóa dân tộc.
Công việc ấy đòi hỏi sự kiên trì đặc biệt.
Không phải mọi di sản đều được bảo tồn trong điều kiện thuận lợi. Có những loại hình nghệ thuật đang thiếu lớp kế cận. Có những nghề truyền thống đứng trước sự cạnh tranh của sản phẩm công nghiệp. Có những phong tục, lễ hội, hình thức diễn xướng bị thu hẹp không gian tồn tại bởi sự thay đổi của đời sống hiện đại.
Đứng trước những vấn đề ấy, Giáo sư Hoàng Chương luôn trăn trở về trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với những giá trị mà cha ông đã để lại.
Ông cho rằng một dân tộc không thể lựa chọn phát triển bằng cách cắt đứt với quá khứ. Quá khứ không phải là vật cản của hiện đại. Ngược lại, nếu biết khai thác đúng, những giá trị truyền thống có thể trở thành nguồn lực tinh thần, nguồn cảm hứng sáng tạo và một lợi thế quan trọng trong quá trình phát triển.
Một đất nước càng hội nhập sâu rộng càng cần hiểu rõ mình là ai.
Một dân tộc càng tiếp cận với nhiều nền văn hóa càng cần có bản lĩnh để tiếp nhận những điều mới mà không đánh mất những giá trị cốt lõi.
Đó chính là lý do công việc nghiên cứu văn hóa của Hoàng Chương không chỉ hướng về quá khứ mà còn hướng tới tương lai.
Trong sự nghiệp của mình, ông đặc biệt quan tâm đến việc đưa văn hóa truyền thống đến với thế hệ trẻ. Đây là một vấn đề không đơn giản. Với nhiều người trẻ, những loại hình nghệ thuật truyền thống có thể trở nên xa lạ nếu chỉ được giới thiệu bằng những phương pháp cũ. Muốn người trẻ quan tâm, trước hết cần giúp họ hiểu được giá trị của di sản.
Không thể chỉ yêu cầu một người trẻ phải yêu văn hóa truyền thống.
Phải giúp họ nhìn thấy câu chuyện, vẻ đẹp và ý nghĩa nằm bên trong những giá trị ấy.
Một làn điệu cổ có thể chứa đựng tâm hồn của một vùng đất.
Một vở diễn truyền thống có thể phản ánh những bài học về lòng trung thực, nghĩa tình và đạo lý.
Một lễ hội có thể lưu giữ ký ức cộng đồng.
Một nghề thủ công có thể kể câu chuyện về sự khéo léo, sáng tạo và lao động của nhiều thế hệ.
Khi những giá trị ấy được giải thích và giới thiệu bằng một cách phù hợp, văn hóa truyền thống sẽ không còn là điều xa xôi.
Chính vì vậy, trong cách làm của mình, Hoàng Chương luôn đề cao việc nghiên cứu để hiểu sâu hơn về di sản, từ đó tìm phương thức giới thiệu phù hợp với xã hội hiện đại.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Một đóng góp quan trọng khác trong hành trình của ông là tinh thần dám đề xuất những cách làm mới trong công tác văn hóa. Ông hiểu rằng nếu chỉ lặp lại những phương thức cũ trong khi xã hội đã thay đổi thì việc bảo tồn sẽ khó đạt được hiệu quả mong muốn. Bảo tồn không phải là sự đóng băng. Một giá trị văn hóa chỉ thực sự có sức sống khi nó được tiếp tục trao truyền, được cộng đồng tiếp nhận và có khả năng thích nghi trong những điều kiện mới.
Tinh thần đổi mới ấy cũng phản ánh rõ phẩm chất của một Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới.
Lao động trong lĩnh vực văn hóa không tạo ra những sản phẩm hữu hình theo cách thông thường. Nhưng kết quả của lao động trí tuệ có thể tạo nên những ảnh hưởng lâu dài đối với đời sống xã hội. Một công trình nghiên cứu có thể giúp làm sáng tỏ một giá trị bị lãng quên. Một hoạt động tôn vinh có thể tạo động lực để cộng đồng tiếp tục giữ gìn di sản. Một đề xuất đúng có thể góp phần hình thành chính sách. Một cuộc gặp gỡ giữa các nhà nghiên cứu và nghệ nhân có thể mở ra hướng hợp tác mới.
Những điều ấy có thể diễn ra âm thầm, nhưng khi được tích lũy qua nhiều năm sẽ tạo thành một dòng chảy mạnh mẽ.
Hoàng Chương là người đã kiên trì theo đuổi dòng chảy ấy.
Trong suốt quá trình hoạt động, ông không chỉ quan tâm đến một loại hình văn hóa riêng lẻ. Cách nhìn của ông rộng hơn, hướng đến một không gian văn hóa dân tộc phong phú với nhiều thành tố khác nhau. Đó là văn hóa vật thể và phi vật thể, là nghệ thuật biểu diễn, phong tục tập quán, lễ hội, nghề truyền thống, tri thức dân gian và những giá trị tinh thần được cộng đồng lưu truyền.
Việt Nam là một đất nước có sự đa dạng văn hóa rất lớn. Mỗi vùng miền đều có những nét riêng. Mỗi cộng đồng đều có những tập quán và hình thức biểu đạt văn hóa khác nhau. Chính sự đa dạng ấy tạo nên một bức tranh văn hóa phong phú.
Nhưng cũng chính vì sự phong phú đó mà công việc nghiên cứu và bảo tồn trở nên khó khăn.
Không thể áp dụng một phương pháp duy nhất cho tất cả các loại hình di sản.
Có những giá trị cần được bảo vệ nguyên trạng.
Có những giá trị cần được phục hồi.
Có những giá trị cần được truyền dạy.
Và cũng có những giá trị cần được đặt trong một môi trường mới để tiếp tục tồn tại.
Điều quan trọng nhất, theo tinh thần mà Hoàng Chương theo đuổi, là phải xuất phát từ bản chất của di sản và từ chính cộng đồng đang sở hữu di sản đó.
Cộng đồng không thể đứng ngoài quá trình bảo tồn.
Bởi chính cộng đồng là nơi văn hóa được sinh ra, được lưu truyền và tiếp tục phát triển.
Nếu một lễ hội chỉ còn tồn tại vì được tổ chức theo kế hoạch, nhưng người dân không còn cảm nhận được ý nghĩa của nó, thì lễ hội ấy có nguy cơ mất đi sức sống.
Nếu một loại hình nghệ thuật chỉ được biểu diễn trong những dịp mang tính hình thức mà không còn công chúng thực sự quan tâm, việc bảo tồn sẽ trở nên khó khăn.
Những suy nghĩ ấy khiến Hoàng Chương luôn quan tâm đến yếu tố “phát huy”. Bảo tồn phải tạo điều kiện để di sản trở thành một phần của đời sống.
Một loại hình nghệ thuật truyền thống có thể được giới thiệu trong trường học.
Một nghề truyền thống có thể được gắn với phát triển du lịch và sinh kế.
Một lễ hội có thể trở thành không gian giáo dục về lịch sử và cộng đồng.
Một giá trị văn hóa có thể được số hóa, giới thiệu trên các phương tiện truyền thông hiện đại để đến gần hơn với công chúng.
Đó là những hướng tiếp cận giúp truyền thống có thể đồng hành cùng hiện đại.
Nhưng trong quá trình phát huy, Hoàng Chương cũng luôn đặt ra yêu cầu về sự tôn trọng đối với bản sắc. Đổi mới không có nghĩa là tùy tiện thay đổi mọi thứ. Không phải cứ đưa thêm những yếu tố hiện đại vào là di sản sẽ hấp dẫn hơn. Nếu không hiểu rõ giá trị cốt lõi, quá trình “làm mới” có thể khiến bản sắc ban đầu bị mờ nhạt.
Vì thế, nghiên cứu luôn phải đi trước.
Phải hiểu rồi mới bảo tồn.
Phải hiểu rồi mới phát huy.
Và phải hiểu thật sâu thì mới có thể sáng tạo mà không đánh mất bản chất.
Đó là lý do Giáo sư Hoàng Chương luôn coi trọng hoạt động khoa học trong lĩnh vực văn hóa. Đối với ông, tình yêu văn hóa là điều cần thiết, nhưng tình yêu ấy phải được nâng đỡ bằng tri thức, bằng phương pháp nghiên cứu và bằng sự tôn trọng đối với những giá trị mà mình đang tìm hiểu.
Một người có thể yêu một làn điệu dân ca, nhưng để nghiên cứu nguồn gốc, sự phát triển và đặc điểm của nó cần sự lao động nghiêm túc.
Một người có thể yêu một lễ hội, nhưng để bảo tồn lễ hội cần hiểu lịch sử, tín ngưỡng, phong tục và vai trò của cộng đồng.
Một người có thể yêu sân khấu truyền thống, nhưng để góp phần làm cho loại hình ấy tiếp tục sống cần nghiên cứu cả nghệ thuật biểu diễn, công chúng và môi trường xã hội.
Chính sự kết hợp giữa tình yêu và khoa học đã tạo nên một phần quan trọng trong phong cách hoạt động của Hoàng Chương.
Cuộc đời của ông cũng cho thấy một đặc điểm đáng quý: sự kiên trì.
Có những công việc có thể tạo ra kết quả ngay lập tức.
Nhưng bảo tồn văn hóa không phải như vậy.
Trồng một cái cây có thể mất nhiều năm mới nhìn thấy bóng mát.
Đào tạo một nghệ sĩ có thể mất nhiều năm mới thấy họ trưởng thành.
Khôi phục một loại hình văn hóa có thể cần cả một thế hệ.
Vì vậy, người làm văn hóa phải có niềm tin vào những giá trị lâu dài.
Hoàng Chương đã dành nhiều năm cho niềm tin ấy.
Khi xã hội thay đổi nhanh chóng, ông vẫn kiên trì nhắc đến giá trị của truyền thống.
Khi nhiều người quan tâm đến những thành tựu trước mắt, ông dành tâm sức cho những di sản cần được bảo vệ cho tương lai.
Khi một số giá trị có nguy cơ bị lãng quên, ông cùng những người đồng hành tìm cách đưa chúng trở lại với đời sống.
Đó là một hành trình lao động trí tuệ đầy bền bỉ.
Sự nghiệp của Giáo sư Hoàng Chương được ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới. Đó không chỉ là phần thưởng dành cho những thành tích cá nhân mà còn là sự ghi nhận đối với một quá trình lao động lâu dài, sáng tạo và có ý nghĩa xã hội sâu sắc trong lĩnh vực nghiên cứu, bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc.
Danh hiệu ấy càng có ý nghĩa khi đặt trong bối cảnh của thời kỳ đổi mới.
Đổi mới không chỉ là đổi mới về kinh tế. Một đất nước muốn phát triển bền vững cần đổi mới cả cách nhìn về văn hóa. Cần xem văn hóa không chỉ là một lĩnh vực hoạt động tinh thần mà còn là nền tảng, là sức mạnh nội sinh và là nguồn lực quan trọng cho phát triển.
Những người như Hoàng Chương đã góp phần thúc đẩy nhận thức ấy bằng chính công việc của mình.
Ông cho thấy rằng nghiên cứu văn hóa không phải là công việc chỉ dành cho quá khứ.
Bảo tồn di sản không phải là giữ lại những gì đã cũ.
Văn hóa truyền thống, nếu được nghiên cứu và phát huy đúng cách, hoàn toàn có thể trở thành nguồn lực cho hiện tại và tương lai.
Đó là một thông điệp có ý nghĩa sâu sắc.
Trong một thế giới ngày càng kết nối, mỗi quốc gia đều có thể tiếp cận những thành tựu chung của nhân loại. Nhưng điều làm nên sự khác biệt của mỗi dân tộc chính là bản sắc. Một đất nước không thể phát triển bằng cách trở thành bản sao của một nền văn hóa khác. Sức mạnh của hội nhập nằm ở chỗ biết tiếp nhận tinh hoa của thế giới đồng thời giữ gìn những giá trị làm nên bản sắc của mình.
Với Việt Nam, bản sắc ấy được tạo nên qua hàng nghìn năm lịch sử.
Nó nằm trong tiếng nói, chữ viết, phong tục.
Nó nằm trong câu hát dân gian, trong tiếng trống sân đình.
Nó nằm trong những mái đình, mái chùa, những lễ hội và nghề thủ công.
Nó nằm trong cách người Việt đối xử với gia đình, cộng đồng và quê hương.
Nhưng tất cả những điều đó không tự nhiên tồn tại mãi mãi.
Nếu không có những người nghiên cứu, ghi chép, truyền dạy và bảo vệ, nhiều giá trị có thể dần bị mai một.
Bởi vậy, công việc của những người như Giáo sư Hoàng Chương mang ý nghĩa như công việc của những người giữ lửa.
Họ không tạo ra ngọn lửa từ hư không.
Ngọn lửa ấy đã được thắp lên bởi nhiều thế hệ.
Nhưng nhiệm vụ của họ là giữ cho ngọn lửa không tắt và truyền nó cho những người tiếp theo.
Trong hành trình ấy, Hoàng Chương không chỉ là một nhà nghiên cứu. Ông còn là một người tổ chức, một người kết nối và một người truyền cảm hứng. Ông góp phần tập hợp những người cùng tâm huyết, tạo ra không gian để các nhà khoa học và những người làm văn hóa trao đổi, nghiên cứu và đề xuất giải pháp.
Nhưng có lẽ thành tựu lớn nhất của một đời người không nằm ở số lượng chức danh hay danh hiệu.
Đối với người làm giáo dục, đó có thể là những thế hệ học trò.
Đối với người làm khoa học, đó có thể là những công trình tiếp tục được kế thừa.
Đối với người làm văn hóa như Hoàng Chương, đó còn là việc những giá trị ông từng dành tâm sức bảo vệ tiếp tục được cộng đồng quan tâm và những thế hệ trẻ tiếp tục tìm hiểu, gìn giữ.
Đó là một di sản không dễ nhìn thấy bằng mắt.
Nhưng nó có thể tồn tại rất lâu trong đời sống tinh thần của xã hội.
Cuộc đời của Giáo sư Hoàng Chương cũng gửi đến thế hệ hôm nay một bài học về trách nhiệm. Chúng ta thường nói về việc bảo tồn văn hóa như một nhiệm vụ của Nhà nước, của các nhà khoa học hay của những người làm công tác chuyên môn. Nhưng thực tế, mỗi người đều có thể góp phần vào công việc ấy.
Một người trẻ có thể bắt đầu bằng việc tìm hiểu về quê hương mình.
Một gia đình có thể giữ gìn những phong tục tốt đẹp.
Một nghệ sĩ có thể tìm cảm hứng từ văn hóa truyền thống.
Một nhà nghiên cứu có thể dành thời gian cho những giá trị đang bị lãng quên.
Một cộng đồng có thể cùng nhau bảo vệ những gì làm nên bản sắc của mình.
Khi mỗi người đều có ý thức như vậy, văn hóa mới thực sự có sức sống.
Đó cũng chính là điều mà cả một đời hoạt động của Hoàng Chương gợi nhắc: văn hóa không thuộc riêng về một cá nhân hay một cơ quan nào. Văn hóa thuộc về cộng đồng, nhưng để cộng đồng có thể tiếp tục gìn giữ nó, cần những người tiên phong nghiên cứu, định hướng và khơi dậy tình yêu đối với những giá trị truyền thống.
Nhìn lại hành trình của Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới, Giáo sư Hoàng Chương, có thể thấy đó là hành trình của một người luôn kiên định với một lựa chọn: dành trí tuệ và tâm huyết cho văn hóa dân tộc.
Ông không chọn một con đường dễ dàng.
Bởi nghiên cứu văn hóa đòi hỏi sự kiên nhẫn.
Bảo tồn văn hóa đòi hỏi trách nhiệm.
Phát huy văn hóa đòi hỏi tư duy đổi mới.
Và để kết nối được cả ba công việc ấy cần một tình yêu sâu sắc đối với dân tộc và một niềm tin mạnh mẽ vào giá trị của truyền thống.
Từ những công trình nghiên cứu, những hoạt động tổ chức khoa học, những nỗ lực tôn vinh nghệ nhân và những trăn trở về tương lai của di sản, Hoàng Chương đã góp phần tạo nên một hành trình đáng trân trọng trong lĩnh vực văn hóa.
Ông đã chứng minh rằng lao động sáng tạo không chỉ diễn ra trong nhà máy, trên cánh đồng hay trong phòng thí nghiệm. Lao động sáng tạo còn diễn ra trong những chuyến đi tìm hiểu di sản, trong những trang nghiên cứu, trong những cuộc gặp gỡ với nghệ nhân và trong những nỗ lực đưa một giá trị truyền thống trở lại với đời sống.
Danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới dành cho ông vì thế mang một ý nghĩa đặc biệt. Đó là sự tôn vinh đối với một nhà nghiên cứu đã biến tình yêu văn hóa thành một hành trình cống hiến lâu dài; biến những trăn trở về nguy cơ mai một thành những hoạt động cụ thể; và góp phần khẳng định rằng văn hóa dân tộc không chỉ là ký ức của quá khứ mà còn là nguồn lực cho tương lai.
Ngày nay, khi đất nước đang bước nhanh trong quá trình hội nhập và chuyển đổi, câu chuyện về Giáo sư Hoàng Chương càng trở nên đáng suy ngẫm. Chúng ta có thể đi xa, nhưng không nên quên nơi mình bắt đầu. Chúng ta có thể tiếp nhận những điều mới, nhưng cần có bản lĩnh để giữ lại những gì làm nên bản sắc của mình.
Một dân tộc mạnh không phải là dân tộc đóng cửa với thế giới.
Một dân tộc mạnh là dân tộc có đủ tự tin để hội nhập mà không hòa tan.
Để làm được điều đó, cần những thế hệ tiếp nối công việc của những người đi trước.
Cần những nhà nghiên cứu tiếp tục khám phá những giá trị chưa được biết đến.
Cần những nghệ nhân tiếp tục truyền nghề.
Cần những nghệ sĩ tìm cách đưa truyền thống đến với công chúng hôm nay.
Cần những người trẻ mở lòng với những giá trị tưởng như xa xưa.
Và cần cả xã hội nhận thức rằng bảo vệ văn hóa chính là bảo vệ một phần căn cước của dân tộc.
Đó có lẽ cũng là thông điệp sâu sắc nhất được gửi lại từ cuộc đời và sự nghiệp của Giáo sư Hoàng Chương. Một đời người có thể hữu hạn, nhưng những giá trị được gìn giữ và trao truyền có thể tiếp tục sống qua nhiều thế hệ.
Ông đã dành phần lớn cuộc đời để làm công việc của một người giữ lửa. Không phải để ngọn lửa của quá khứ cháy riêng trong một góc ký ức, mà để ánh sáng của truyền thống tiếp tục soi đường cho hiện tại và tương lai.
Và chính trong hành trình âm thầm nhưng bền bỉ ấy, Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới, Giáo sư Hoàng Chương đã để lại dấu ấn của một người luôn tin rằng: muốn xây dựng tương lai vững bền, trước hết phải biết trân trọng, gìn giữ và phát huy những giá trị đã làm nên tâm hồn của dân tộc Việt Nam.



