Anh hùng Lao động Hồ Giáo – Người dành cả cuộc đời cho đàn bò, đàn trâu
Hồ Giáo là một trong những nhân vật đặc biệt của lịch sử phong trào thi đua lao động Việt Nam. Ông không phải là một nhà khoa học được đào tạo bài bản về chăn nuôi, cũng không xuất thân từ một gia đình giàu có. Ông lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo ở Quảng Ngãi và từ nhỏ đã phải làm thuê, chăn trâu để phụ giúp gia đình.
Tuổi thơ thiếu thốn đã giúp ông hiểu rất sâu sắc về cuộc sống của người nông dân. Có lẽ cũng từ đó mà Hồ Giáo hình thành tình yêu đặc biệt với những con vật mà mình chăm sóc.
Năm 1948, ông tham gia Việt Minh. Sau năm 1954, Hồ Giáo tập kết ra Bắc và tiếp tục công tác trong quân đội. Đến năm 1960, ông chuyển ngành về Nông trường Ba Vì, bắt đầu một chặng đường đặc biệt gắn bó với nghề chăn nuôi.
🐄 Từ người chăn bò trở thành Anh hùng
Tại Ba Vì, Hồ Giáo được giao chăm sóc đàn bò sữa. Công việc tưởng chừng rất bình thường nhưng vào thời điểm đó, chăn nuôi bò sữa là một lĩnh vực còn mới mẻ ở Việt Nam.
Không có nhiều tài liệu để học, điều kiện kỹ thuật còn hạn chế, ông phải vừa làm, vừa quan sát, vừa tự học hỏi kinh nghiệm.
Hồ Giáo đặc biệt chú ý đến từng con bò, từng con bê. Ông nghiên cứu cách chăm sóc, phòng bệnh, vỗ béo và sinh sản. Công việc mà ông yêu thích nhất là chăm sóc bê con và hỗ trợ bò sinh nở – những việc đòi hỏi sự kiên nhẫn và tình yêu thương đối với vật nuôi.
Ông từng chia sẻ quan niệm rất giản dị nhưng sâu sắc: muốn chăn nuôi tốt thì phải coi con bò như con người, phải hiểu nó, chăm sóc nó và kiên trì với nó.
Nhờ bàn tay chăm sóc của Hồ Giáo và tập thể công nhân, đàn bò ở Nông trường Ba Vì phát triển tốt, trở thành mô hình tiêu biểu của ngành chăn nuôi miền Bắc trong những năm 1960.
Những thành tích ấy giúp ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động lần thứ nhất vào năm 1966.
🐃 Hai lần Anh hùng – một tình yêu với nghề
Sau ngày đất nước thống nhất, câu chuyện về Hồ Giáo chưa dừng lại.
Ông được giao nhiệm vụ vào miền Nam chăm sóc đàn trâu Mura do Ấn Độ trao tặng Việt Nam. Từ những con trâu ban đầu, ông tiếp tục nghiên cứu cách chăm sóc, nhân giống và phát triển đàn trâu phù hợp với điều kiện Việt Nam.
Tại Nông trường Sông Bé, ông tiếp tục tạo nên những thành tích nổi bật. Có những con trâu Mura do ông chăm sóc đạt trọng lượng khoảng 1.000kg.
Năm 1986, những đóng góp ấy được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lao động lần thứ hai.
Điều đặc biệt là cả hai lần được phong tặng danh hiệu Anh hùng, Hồ Giáo đều được ghi nhận bởi một công việc mà ông yêu thích nhất: chăm sóc và phát triển vật nuôi.
Ông từng được đề nghị giữ những vị trí quản lý nhưng nhiều lần từ chối để tiếp tục làm công việc chăn nuôi trực tiếp. Với ông, được chăm sóc đàn bò, đàn trâu và nhìn chúng khỏe mạnh, sinh sản tốt chính là niềm vui của cuộc đời.
❤️ Nghỉ hưu nhưng không “nghỉ việc”
Sau khi nghỉ hưu, Hồ Giáo trở về quê Quảng Ngãi. Nhưng danh nghĩa nghỉ hưu không đồng nghĩa với việc ông rời bỏ nghề.
Ông tiếp tục chăm sóc đàn trâu Mura tại Hành Thuận. Trong nhiều năm, dù tuổi đã cao, ông vẫn thường xuyên đi bộ nhiều cây số đến trại trâu để chăm sóc đàn vật nuôi.
Người dân địa phương quen với hình ảnh một ông già giản dị, ngày ngày đi chăm trâu.
Ông đặt tên cho những con trâu bằng những địa danh thân thương của quê hương như Vạn Tường, Ba Tơ, Dung Quất. Đằng sau những cái tên ấy là tình yêu quê hương rất đỗi giản dị của một người đã dành phần lớn cuộc đời mình cho nghề chăn nuôi.
Ngày 14/10/2015, Anh hùng Lao động Hồ Giáo qua đời, hưởng thọ 86 tuổi. Nhưng hình ảnh người chăn bò, chăn trâu chân chất, tận tụy vẫn còn được nhiều thế hệ nhớ đến.



