Anh hùng Lao động

ANH HÙNG LAO ĐỘNG LÊ VĂN LỤC VÀ CÔ CAM THỊ CÚC

ANH HÙNG LAO ĐỘNG LÊ VĂN LỤC VÀ CÔ CAM THỊ CÚC (Sưu tầm từ bài viết của Trần Thanh Tú) Trong thời kỳ kháng chiến, chú Lê Văn Lục và cô Cam Thị Cúc đã cống hiến cả tuổi xuân của mình cho cách mạng. Chiến tranh đã qua đi nhưng vết tích chiến tranh đã để lại trên thân thể cô chú những vết thương không thể xóa nhòa. Tấm gương của đôi vợ chồng thương binh hạng ¼ là một biểu tượng tiêu biểu, một tấm gương sáng ngời nêu cao tinh thần bất diệt, ý chí kiên cường, một tấm gương lao động vượt qua khó khăn bằng chính đôi tay và sức lao động của bản thân mình mặc dù bị thương tật, chú bị địch bắn bể xoang má và mù hai mắt, còn cô bị mù một mắt và liệt nữa thân người nhưng cô chú vẫn không khuất phục trước hoàn cảnh khó khăn.

Vĩnh Long18/08/2026Xã Kiên Lương (Đoàn xã Kiên Lương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1976, cô chú đã quen nhau tại trại điều dưỡng của tỉnh, vì thông cảm với nỗi đau mất mát của người đồng cảnh ngộ nên cô chú đã gắn bó hai mảnh đời thương tật để san sẻ cùng nhau những buồn vui trong cuộc sống. Gia đình hai bên chấp thuận, cơ quan tổ chức lễ tuyên bố cho cô chú. Hai con người, với một con mắt còn lại, nhưng cô chú vẫn không khuất phục trước hoàn cảnh khó khăn. Với số vốn ít ỏi chỉ đủ mua ít dụng cụ thô sơ, hàng ngày cô chú phải dậy từ 4 giờ sáng, vợ đi trước dẫn đường cho chồng đi sau gánh dụng cụ vượt hơn cây số để đến trường học bán nước đá và bánh kẹo cho học sinh. Buôn bán chẳng được bao lâu thì mùa mưa đến, điều kiện đi lại khó khăn cộng với sức khỏe giảm sút chú lâm trọng bệnh nên việc buôn bán bị gián đoạn. Cô chuyển sang bán bánh kẹo tại nhà và chăn nuôi gia súc để tiện việc chăm sóc chú. Mỗi năm cô chú bán gia súc thu nhập được vài triệu đồng nhưng cũng chẳng thấm vào đâu vì ngoài cái ăn cái mặc hàng ngày cô chú còn phải điều trị bệnh do những mảnh đạn còn trong người nên vợ chồng thường xuyên đau ốm.

 

Năm 1983, cô sinh được một cháu trai, khó khăn lại chồng chất khó khăn, có lúc tưởng chừng như không thể vượt qua được nhưng nhờ sự động viên, giúp đỡ của bà con hàng xóm và những người thân cô chú đã phấn đấu vượt qua.

 

Với sự quan tâm của Đảng và Nhà nước, năm 1992, cô chú được UBND huyện Cầu Ngang tặng cho một căn nhà và 2 công đất. Có đất và nhà ở, cô chú bàn tính trồng hoa màu nhưng thu nhập chẳng được bao nhiêu. Một lần đi Trà Vinh khám bệnh, cô tình cờ gặp được người bạn và được mời về nhà chơi, tại đây cô đã tham quan được mô hình trồng táo. Được người bạn chỉ dẫn tận tình, cặn kẽ cách trồng và chăm sóc táo, cô cùng chồng đã dùng hai công đất giồng lập vườn trồng táo. Không ngại khó khăn gian khổ, cô chú luôn tìm tòi học hỏi ở báo đài, bạn bè và những người thân xung quanh về giống, kỹ thuật chăm sóc, bón phân đúng cách nên đã hạn chế được tỷ lệ rụng trái và trái đậu nhiều hơn. Từ năm 1995 đến 1999, nhờ thu hoạch táo 2 vụ/năm gia đình cô chú thoát khỏi cảnh nghèo túng, dần dần đi lên.

 

Năm 1998 là năm thứ hai thành công trong cơ nghiệp cũng chính là năm sự đau buồn mất mát lớn lao đến với gia đình, chú Lê Văn Lục – chồng cô do lao động nhiều và vết thương tái phát đã lâm trọng bệnh và đột ngột qua đời. Với những thành quả đạt được qua lao động, năm 2000, Thủ tướng đã tuyên dương Anh hùng lao động cho đôi vợ chồng thương binh đặc biệt Lê Văn Lục và Cam Thị Cúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn