ANH HÙNG LAO ĐỘNG-NGUYỄN THỊ BÌNH
ANH HÙNG LAO ĐỘNG NGƯỜI VIỆT NAM BÀ NGUYỄN THỊ BÌNH
Bà Nguyễn Thị Bình (sinh năm 1927), tên thật là Nguyễn Thị Châu Sa, là nhà ngoại giao kiệt xuất, nguyên Phó Chủ tịch nước Việt Nam (1992-2002) và là người phụ nữ duy nhất ký Hiệp định Paris 1973. Bà nổi tiếng quốc tế biệt danh “ Bình”, biểu tượng cho bản lĩnh trí tuệ Việt Nam trong bàn đàm phán
Giữa bầu không khí hoa lệ tại nơi thủ đô nước Pháp năm 1973, đứng giữa những siêu cường quốc sừng sỏ nhất đang gầm giờ phô trương sức mạnh trên bàn đàm phán. Tại nơi đây có một người phụ nữ mang thân hình nhỏ nhắn nhưng ẩn sâu trong vẻ đẹp vô hại ấy lại là một con người vĩ đại sẽ làm thay đổi hoàn toàn cán cân trên bàn đàm phán , người đó không ai hết đó chính là bà Nguyễn Thị Bình. Vị nữ bộ trưởng bộ ngoại giao duy nhất trên thế giới lúc bấy giờ, trưởng phái đoàn đàm phán của chính phủ cách mạng lâm thời Cộng Hòa miền Nam Việt Nam, bà bước ra ánh sáng đối diện là những bộ óc sừng sỏ nhất của đế quốc hùng mạnh, nhưng bà không hề nao núng. Bằng trí tuệ và những lập luận sắc bén của mình, bằng tầm nhìn vượt thời đại và một lập trường vững vàng bà đã chèo lái con thuyền ngoại giao Việt Nam đến thắng lợi lẫy lừng. Ngày 27/1/1973, Hiệp định Paris được ký kết, bà là người phụ nữ duy nhất đặt bút kí vào hiệp định mở ra bước ngoặt quan trọng góp phần quan trọng đưa đến thắng lợi của cuộc đấu tranh thống nhất đất nước. Sau đó buộc thế giới công nhận độc lập toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Sự vĩ đại của bà không dừng lại ở năm thang bom khói, sau khi đất nước hòa bình tầm nhìn của bà tiếp tục được tỏa sáng, và biết được rằng một dân tộc muốn phát triển cần có tri thức, trên cương vị là bộ trưởng giáo dục bà dốc trọn trái tim mình cho sự nghiệp trồng người. Trong những năm tháng nhiệm kỳ 1976-1987, sau đó với cương vị phó chủ tịch nước trong hai nhiệm kỳ liên tiếp 1992-2002, bà trở thành biểu tượng cho sự hàn gắn một cây cầu nối vững chắc đưa dân tộc Việt Nam vươn mình. Điều mà bà để lại cho thấy thế hệ trẻ hôm nay không chỉ là những trang sử vàng hay chức vụ cuối cùng trước nghịch cảnh và không bao giờ lấy sự nhỏ bé làm lí do lùi bước cho sự khổng lồ.



