Anh hùng Lao động

Anh hùng lao động Nguyễn Văn Bé: Người "đánh thức" đất phèn, dệt huyền thoại xanh Đồng Tháp Mười

Bắc Ninh08/06/2026Đoàn xã Xuân Cẩm (Đoàn xã Xuân Cẩm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới đây là đoạn văn được viết lại với văn phong giàu cảm xúc, sử dụng bút pháp tự sự kết hợp biểu cảm, cố gắng giữ trọn vẹn những giá trị nhân văn mà "ông Ba đất phèn" đã để lại:

"Ông Ba đất phèn" – Người viết huyền thoại giữa lòng Đồng Tháp Mười

Ông đã đi xa, nhưng hơi ấm từ bàn tay gầy guộc ấy vẫn còn vương vấn khắp vùng Đồng Tháp Mười. Ông để lại một di sản không gì đong đếm nổi: gần 900 ha rừng tràm nguyên sinh xanh thẳm, một trung tâm nghiên cứu dược liệu uy tín, một ngôi trường rộn rã tiếng trẻ thơ, cùng biết bao công trình chăm lo cho sức khỏe cộng đồng. Ở vùng đất Bình Phong Thạnh (huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An), nếu hỏi về "Anh hùng lao động Nguyễn Văn Bé", người ta có thể ngẩn ngơ, nhưng chỉ cần nhắc đến "ông Ba đất phèn", thì từ những cụ già đến cả lũ trẻ con cũng sẵn lòng chèo xuồng đưa khách vào tận trung tâm. Biệt danh ấy, giản dị như chính con người ông, bởi suốt 33 năm qua, ông đã chọn cái phèn chua chát làm quê hương, chọn vùng đất nghèo khó làm mảnh đất để ươm mầm tri thức và khát vọng.

Người ta vẫn kể cho nhau nghe về những nhà khoa học thế giới từng ngỡ ngàng khi đặt chân đến Trung tâm Nghiên cứu và Bảo tồn dược liệu Đồng Tháp Mười. Ít ai tin được, nơi từng bị coi là "đất chết" lại có thể hồi sinh mạnh mẽ đến thế. Ở đó, rừng tràm vươn cao kiêu hãnh, hàng trăm loại dược liệu tỏa hương thơm ngát, những đàn chim tìm về làm tổ, và dưới dòng kênh, cá vẫn tung tăng bơi lội giữa sắc sen, súng, diêu bông. Giữa màu xanh ấy, tiếng đọc bài bi bô tại trường Tiểu học Hương Tràm như một bản nhạc thanh bình của sự sống hồi sinh.

Ông Ba "đất phèn" – dược sĩ Nguyễn Văn Bé (sinh năm 1950 tại Mỏ Cày, Bến Tre) – đã sống một cuộc đời trọn vẹn nghĩa tình. Từ một cậu bé theo chân các anh vào chiến khu, một người lính dạn dày bom đạn, cho đến khi trở thành giảng viên Đại học Y dược TP.HCM rồi Phó Giám đốc Công ty Dược liệu TW2, trái tim ông vẫn luôn hướng về mảnh đất miền Tây lam lũ. Năm 1983, khi quyết định về khu rừng Nồi Gọ thành lập Xí nghiệp dầu tràm Mộc Hóa, ông đã bắt đầu một cuộc hành trình "nặng nợ" với cây tràm gió. Từ những giọt tinh dầu nhỏ bé, ông cùng cộng sự đã biến nơi đây thành Trung tâm Nghiên cứu Bảo tồn và Phát triển dược liệu Đồng Tháp Mười, rồi sau này là Công ty Cổ phần Nghiên cứu và Phát triển dược liệu Đồng Tháp Mười.

Năm 2010, danh hiệu "Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới" được trao tặng cho ông như một sự ghi nhận xứng đáng cho một hành trình tận hiến. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất với người đàn ông đen nhẻm, người vẫn thường bước đi trên đê với đôi dép nhựa cũ kỹ cùng chiếc túi nilon đựng iPad, chính là việc được "nằm lại" giữa vùng đất mà ông đã dồn hết máu thịt để hồi sinh. Phèn chua đã thấm vào từng móng chân, trĩu nặng trong từng hơi thở của ông suốt nửa đời người. Ông ra đi, hóa thân vào cỏ cây, để màu xanh ấy mãi mãi trường tồn, ôm trọn những yêu thương mà ông đã gieo xuống giữa lòng đất phèn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn