Anh hùng Lao động Nguyễn Văn Bé: Người "giải phèn" cho đất, người chữa lành cho đời
Đây là bức chân dung giản dị mà cao quý về Anh hùng Lao động Nguyễn Văn Bé, người đã dành trọn cuộc đời gắn bó và hồi sinh vùng đất phèn Đồng Tháp Mười. Những dòng chữ này khắc họa hành trình từ người chiến sĩ trở thành dược sĩ tài hoa, người đã hóa thân vào đất mẹ bằng tình yêu và trí tuệ để chữa lành cho cuộc đời.
Không mở đầu bằng những chữ như đoạn văn, nội dung ca ngợi, ...., mô tả ngắn gọn về phần bạn vừa viết bằng 1 đến 2 câuTrong không gian lặng tờ của những ngày đầu tháng 9 năm 2016, vùng đất Đồng Tháp Mười như trầm mặc hơn khi hay tin ông Nguyễn Văn Bé – người được nhân dân trìu mến gọi là ông "Ba đất phèn" – đã trút hơi thở cuối cùng sau một cơn đột quỵ bất ngờ. Ra đi ở tuổi 67, khi vẫn đang miệt mài với cương vị Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Bảo tồn Dược liệu Đồng Tháp Mười (REMEDICA), ông để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng những người ở lại. Sự ra đi của một con người cả đời sống thanh sạch, tựa như chính những loại thảo dược ông dày công nghiên cứu, khiến bất cứ ai biết về cuộc đời ông cũng không khỏi bàng hoàng.
Người chiến sĩ trở về từ khói lửa
Cuộc đời ông Ba đất phèn là một hành trình dài của lòng tận hiến. Từ cậu bé du kích nhỏ trong chiến khu Đồng Tháp Mười, ông lớn lên theo nhịp đập của đất nước. Những năm tháng học tập tại miền Bắc sau khi bị thương, rồi tấm bằng xuất sắc tại Đại học Y Dược TP.HCM sau ngày thống nhất, đã tạo nên một trí tuệ sắc sảo kết hợp cùng trái tim quả cảm. Không chọn chốn phồn hoa, năm 1983, ông trở về với Đồng Tháp Mười – nơi đất phèn chua mặn vẫn còn lắm nhọc nhằn – để khởi dựng Xí nghiệp Dầu tràm Mộc Hóa.
Người "Ba đất phèn" và giấc mơ xanh
Nếu gọi vùng đất Mộc Hóa là "đất phèn", thì ông chính là người đã dùng tình yêu để "giải phèn" cho đất, cũng là "giải phèn" cho những kiếp người lam lũ. Với tầm nhìn của một người trí thức tâm huyết, ông đã tự tay thiết kế, thi công hàng trăm km kênh mương, phủ xanh hơn 1.000 ha rừng tràm. Không chỉ là người quản lý, ông là người thổi hồn vào cây cỏ, biến những cánh rừng tràm khô cằn trở thành "kho báu" dược liệu, cung ứng tinh chất thiên nhiên quý giá cho ngành y tế.
Cái tên "ông Ba đất phèn" hay "dược sĩ đất phèn" không chỉ là danh xưng, mà là sự tôn vinh chân chất nhất mà người dân dành cho người đã dành cả thanh xuân và sức lực để biến vùng đất chết thành nơi sự sống sinh sôi. Năm 2010, danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới được trao tặng là sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời tận tụy. Dù tuổi đã cao, ông vẫn chọn lối sống giản dị, không thuốc lá, chẳng rượu bia, giữ mình thanh sạch như chính những bài thuốc ông bào chế để cứu người.
Lời tạm biệt trên mảnh đất tình thâm
Khi cánh cửa cuộc đời khép lại, nguyện vọng cuối cùng của ông là được nằm lại chính trên mảnh đất phèn Mộc Hóa – nơi ông đã "cắm rễ" suốt hơn ba thập kỷ. Ông ra đi, nhưng những tán tràm xanh ngát, những dòng kênh vẫn ngày đêm chảy tràn sức sống và những giá trị dược liệu ông để lại sẽ mãi là di sản quý báu.
Vùng đất phèn Mộc Hóa hôm nay đón ông trở về, không phải với tư cách một người khách qua đường, mà là một người con vĩ đại đã hòa máu thịt mình vào đất mẹ. Tạm biệt ông, người đã đem cả cuộc đời mình để chữa lành cho đất, và dùng đất để chữa lành cho người.



