“Anh hùng lao động” ở Bảo Ninh
Năm 1966, khi mới 21 tuổi, ông Hòa tham gia lực lượng dân quân tự vệ xã. Thời điểm đó, Bảo Ninh là khu vực trọng điểm bị đánh phá nhằm cắt đứt tuyến vận tải qua Quảng Bình. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là bảo vệ bến thuyền, hỗ trợ vận chuyển hàng hóa qua sông, đồng thời tham gia cứu hộ sau các trận bom.
Ông kể rằng những ngày đầu chiến tranh phá hoại, cuộc sống ven biển gần như bị đảo lộn hoàn toàn. Ban ngày phải trú ẩn trong các hầm đất, ban đêm mới tranh thủ hoạt động. Những chiếc thuyền nhỏ trở thành phương tiện chính để vận chuyển người và hàng hóa qua sông Nhật Lệ. Dòng sông vốn hiền hòa, nhưng trong chiến tranh lại luôn tiềm ẩn nguy cơ bị pháo kích bất cứ lúc nào.
Một ký ức sâu sắc mà ông không bao giờ quên là vào mùa hè năm 1972. Khi đó, ông cùng tổ dân quân đang hỗ trợ vận chuyển hàng từ bờ bên này sang bờ bên kia thì bất ngờ máy bay xuất hiện. Bom nổ gần khu vực bến, nước sông bắn lên cao, thuyền chao đảo dữ dội. Trong tình huống nguy hiểm, ông cùng đồng đội nhanh chóng cắt dây neo, đưa thuyền ra xa để tránh bị đánh trực tiếp, đồng thời bảo vệ an toàn cho người trên thuyền.
Không chỉ làm nhiệm vụ vận chuyển, ông Hòa còn tham gia khắc phục hậu quả sau mỗi trận đánh. Có những lần, nhà cửa ven sông bị sập, đường bị chia cắt, ông cùng lực lượng thanh niên xung phong phải dùng tay và dụng cụ thô sơ để thu dọn, tìm kiếm người bị nạn. Công việc diễn ra trong điều kiện thiếu thốn, nhưng không ai nản chí.
Sau năm 1975, khi đất nước hòa bình, ông Hòa tiếp tục ở lại quê hương Bảo Ninh tham gia sản xuất và khôi phục kinh tế. Từ một người từng trải qua bom đạn, ông trở thành người tích cực trong phong trào lao động địa phương. Những đóng góp bền bỉ của ông trong xây dựng lại làng quê sau chiến tranh đã được ghi nhận bằng danh hiệu “Lao động tiên tiến” và nhiều bằng khen của tỉnh Quảng Bình.
Ông Lê Văn Hòa thường nói rằng, điều ông tự hào nhất không phải danh hiệu, mà là đã cùng đồng đội giữ được mạch máu giao thông qua sông Nhật Lệ trong những năm tháng ác liệt nhất. Với ông, Bảo Ninh không chỉ là quê hương, mà còn là nơi ghi dấu cả tuổi trẻ, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ.



