Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới Nguyễn Tăng Cường – Hành trình từ người thợ cơ khí đến người chinh phục những “cỗ máy khổng lồ”
Câu chuyện về Nguyễn Tăng Cường là hành trình từ một người thợ cơ khí trở thành nhà sáng tạo, góp phần làm chủ công nghệ và chế tạo những thiết bị công nghiệp lớn của Việt Nam.

Trong công cuộc đổi mới của đất nước, có những con người đã bắt đầu sự nghiệp từ những công việc hết sức bình dị nhưng bằng niềm đam mê, ý chí tự học và tinh thần dám nghĩ, dám làm đã tạo nên những đóng góp đáng kể cho sự phát triển của khoa học, công nghệ và sản xuất trong nước. Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới Nguyễn Tăng Cường là một trong những con người như vậy. Từ một người thợ cơ khí với xuất phát điểm đầy khó khăn, ông đã từng bước xây dựng sự nghiệp, sáng tạo và làm chủ nhiều công nghệ chế tạo máy, đặc biệt trong lĩnh vực thiết bị nâng hạ và cơ khí công nghiệp. Hành trình của ông là câu chuyện về một con người không chấp nhận đứng yên trước khó khăn, luôn tin rằng người Việt Nam hoàn toàn có thể tự nghiên cứu, tự chế tạo và từng bước làm chủ những thiết bị mà trước đây phải phụ thuộc vào nhập khẩu.
Ông sinh năm 1960 tại Ninh Bình. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, Nguyễn Tăng Cường trở về quê hương và bắt đầu hành trình lập nghiệp từ một cửa hàng sửa chữa xe đạp, xe máy. Đó là một khởi đầu rất nhỏ bé nếu đặt cạnh những thành tựu sau này, nhưng chính trong không gian chật hẹp của một cửa hàng sửa chữa ấy, niềm đam mê cơ khí trong ông đã có cơ hội được đánh thức và phát triển.
Với nhiều người, sửa chữa xe máy hay xe đạp chỉ đơn giản là một nghề để kiếm sống. Nhưng với Nguyễn Tăng Cường, mỗi chiếc máy hỏng, mỗi chi tiết bị mài mòn lại là một câu hỏi cần được giải đáp. Ông không chỉ muốn biết cách sửa một chi tiết để nó hoạt động trở lại mà còn luôn tự hỏi liệu có thể tự chế tạo ra chi tiết đó hay không. Từ suy nghĩ ấy, ông bắt đầu mày mò nghiên cứu, tháo lắp, thử nghiệm và chế tạo các sản phẩm cơ khí từ những vật liệu, thiết bị cũ. Những lần thử nghiệm đầu tiên không phải lúc nào cũng thành công. Có những sản phẩm làm ra không đạt yêu cầu, có những phương án phải bỏ đi để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng chính những thất bại ấy đã trở thành những bài học đầu tiên của một con người say mê sáng tạo.
Một trong những câu chuyện tiêu biểu của những năm đầu lập nghiệp là quá trình ông nghiên cứu chế tạo xi lanh. Khi đó, việc tự chế tạo những chi tiết cơ khí như vậy không hề đơn giản đối với một người xuất thân từ thực tế lao động, không có trong tay một phòng thí nghiệm hiện đại hay những điều kiện nghiên cứu đầy đủ. Những sản phẩm đầu tiên có thể chưa đạt yêu cầu, nhưng ông không bỏ cuộc. Ông tiếp tục tìm hiểu nguyên lý, quan sát thực tế, thử nghiệm hết lần này đến lần khác. Sau những thất bại, sản phẩm cuối cùng cũng được thị trường chấp nhận. Thành công ấy tuy còn nhỏ nhưng đã cho ông một niềm tin quan trọng: nếu có quyết tâm học hỏi và dám thử nghiệm, người thợ Việt Nam hoàn toàn có thể tự tạo ra những sản phẩm có giá trị.
Niềm tin ấy đã trở thành động lực để Nguyễn Tăng Cường bước xa hơn.
Năm 1989, ông thành lập tổ hợp sản xuất. Từ một cửa hàng sửa chữa nhỏ, hoạt động của ông dần chuyển sang sản xuất cơ khí. Khi có thêm kinh nghiệm và tích lũy được một phần vốn, tổ hợp tiếp tục được mở rộng thành xưởng cơ khí. Đến năm 1991, Xí nghiệp Cơ khí Quang Trung ra đời, đánh dấu một bước chuyển quan trọng trong hành trình của Nguyễn Tăng Cường. Từ đây, ông không chỉ là một người thợ mày mò sáng tạo mà bắt đầu gánh trên vai trách nhiệm của một người lãnh đạo doanh nghiệp, một người phải vừa nghiên cứu kỹ thuật, vừa tổ chức sản xuất, vừa tìm kiếm thị trường và quan trọng hơn cả là tìm ra hướng đi cho doanh nghiệp cơ khí trong điều kiện nền kinh tế đang chuyển mình mạnh mẽ.
Những năm đầu đổi mới, ngành cơ khí Việt Nam đứng trước nhiều khó khăn. Nhiều loại thiết bị lớn, đặc biệt là thiết bị nâng hạ, vẫn phụ thuộc nhiều vào nguồn hàng nhập khẩu. Giá thành cao khiến chi phí đầu tư của các doanh nghiệp tăng lên, trong khi năng lực sản xuất trong nước chưa được khai thác tương xứng. Một nghịch lý khiến Nguyễn Tăng Cường trăn trở là Việt Nam có những người thợ lành nghề, có kỹ sư, có nhu cầu lớn về thiết bị cơ khí, nhưng nhiều loại máy móc vẫn phải mua từ nước ngoài.
Từ sự trăn trở đó, ông bắt đầu đặt ra một câu hỏi táo bạo: tại sao người Việt Nam không thể tự chế tạo những thiết bị nâng hạ lớn?
Đó là một câu hỏi không dễ trả lời.
Chế tạo một chiếc cần cẩu không giống như chế tạo một chi tiết máy thông thường. Một thiết bị nâng hạ phải đáp ứng những yêu cầu nghiêm ngặt về kết cấu, sức chịu tải, độ ổn định và độ an toàn. Chỉ một sai sót trong tính toán hay chế tạo cũng có thể khiến cả hệ thống không thể vận hành. Vì vậy, khi Nguyễn Tăng Cường lựa chọn bước vào lĩnh vực này, nhiều người không khỏi hoài nghi.
Nhưng ông vẫn quyết định đi tiếp.
Những chiếc cần cẩu đầu tiên được nghiên cứu và chế tạo trong điều kiện doanh nghiệp còn nhiều thiếu thốn. Khó khăn không chỉ nằm ở công nghệ mà còn ở thị trường. Sản phẩm được làm ra nhưng khách hàng chưa thực sự tin tưởng. Trong suy nghĩ của nhiều người, một thiết bị nâng hạ là tài sản có giá trị lớn, liên quan trực tiếp đến hoạt động sản xuất, vì vậy hàng nhập khẩu thường được xem là lựa chọn an toàn hơn.
Đứng trước bài toán ấy, Nguyễn Tăng Cường hiểu rằng chỉ nói về chất lượng là chưa đủ. Muốn khách hàng tin vào sản phẩm cơ khí Việt Nam, cần phải chứng minh bằng chính sản phẩm.
Ông đã lựa chọn một cách làm đầy táo bạo: chấp nhận bán trả chậm, bảo hành dài hơn và chịu trách nhiệm về chất lượng sản phẩm. Đó là một quyết định chứa đựng không ít rủi ro. Nếu sản phẩm không đáp ứng được yêu cầu, doanh nghiệp không chỉ mất tiền mà còn có thể đánh mất uy tín ngay từ những ngày đầu. Nhưng ông tin vào khả năng của đội ngũ kỹ sư và người thợ.
Niềm tin ấy dần được trả lời bằng thực tế.
Khi các thiết bị vận hành ổn định, chất lượng ngày càng được khẳng định và giá thành có khả năng cạnh tranh, khách hàng bắt đầu thay đổi cách nhìn. Những sản phẩm cơ khí do Xí nghiệp Cơ khí Quang Trung chế tạo dần có chỗ đứng trên thị trường. Từ chỗ sản xuất các phụ tùng, thiết bị phục vụ công nghiệp, doanh nghiệp từng bước nghiên cứu và chế tạo nhiều chủng loại thiết bị nâng hạ khác nhau.
Đó không chỉ là sự phát triển của một doanh nghiệp.
Đằng sau mỗi thiết bị được chế tạo thành công là một bước tiến trong năng lực làm chủ công nghệ của đội ngũ kỹ sư và công nhân Việt Nam.
Nguyễn Tăng Cường luôn theo đuổi một quan điểm rõ ràng: muốn cạnh tranh với sản phẩm nước ngoài thì không thể chỉ dựa vào lòng tự hào về hàng Việt Nam. Sản phẩm phải tốt, phải đáp ứng yêu cầu kỹ thuật, phải có giá thành hợp lý và phải tạo được niềm tin. Chính vì vậy, việc nghiên cứu khoa học, đầu tư công nghệ và đào tạo con người luôn được ông coi trọng.
Ông không chấp nhận việc doanh nghiệp chỉ dừng lại ở gia công những sản phẩm đơn giản. Mục tiêu của ông là phải từng bước làm chủ công nghệ, làm được những sản phẩm phức tạp hơn, lớn hơn và có giá trị cao hơn.
Từ suy nghĩ đó, Xí nghiệp Cơ khí Quang Trung đã phát triển mạnh trong lĩnh vực chế tạo thiết bị nâng hạ. Doanh nghiệp nghiên cứu và sản xuất nhiều loại cẩu phục vụ các ngành công nghiệp, từ cầu trục, cổng trục đến những thiết bị có tải trọng rất lớn. Nhiều sản phẩm được cung cấp cho các công trình và doanh nghiệp thuộc các ngành xi măng, đóng tàu, điện lực và những lĩnh vực công nghiệp quan trọng khác.
Một trong những đóng góp nổi bật trong hành trình của Nguyễn Tăng Cường là việc thúc đẩy quá trình nội địa hóa thiết bị cơ khí. Trong một thời gian dài, nhiều công trình lớn phải phụ thuộc vào máy móc nhập khẩu. Khi doanh nghiệp trong nước có thể tự nghiên cứu và chế tạo, lợi ích không chỉ nằm ở việc giảm chi phí. Điều quan trọng hơn là năng lực kỹ thuật được tích lũy, đội ngũ kỹ sư được trưởng thành và nền công nghiệp trong nước có thêm cơ hội phát triển.
Có thể mua một chiếc máy từ nước ngoài, nhưng nếu chỉ mua mà không nghiên cứu thì công nghệ vẫn thuộc về người khác.
Nguyễn Tăng Cường không muốn ngành cơ khí Việt Nam chỉ đứng ở vị trí sử dụng công nghệ.
Ông muốn người Việt Nam từng bước làm chủ công nghệ.
Chính khát vọng ấy đã thôi thúc ông và các cộng sự liên tục nghiên cứu những sản phẩm có độ phức tạp ngày càng cao.
Một trong những dấu ấn lớn là quá trình chế tạo các thiết bị nâng hạ có tải trọng lớn phục vụ những công trình trọng điểm. Trong lĩnh vực thủy điện, những thiết bị nâng hạ khổng lồ đóng vai trò quan trọng trong việc lắp đặt và vận hành các tổ máy. Việc tự nghiên cứu và chế tạo được những thiết bị có sức nâng rất lớn không chỉ là bài toán kỹ thuật mà còn là thử thách đối với năng lực tổ chức sản xuất, tính toán kết cấu và làm chủ công nghệ.
Công trình Thủy điện Sơn La là một dấu ấn đáng nhớ trong hành trình đó. Đội ngũ của Xí nghiệp Cơ khí Quang Trung đã chế tạo và cung cấp nhiều thiết bị phục vụ công trình, trong đó có các cầu trục gian máy với sức nâng lên tới 1.200 tấn. Thành công này được xem là một bước tiến lớn, thể hiện năng lực của đội ngũ kỹ sư và công nhân Việt Nam trong việc chế tạo các thiết bị nâng hạ cỡ lớn với tỷ lệ nội địa hóa cao. Việc làm chủ những thiết bị như vậy góp phần phục vụ tiến độ của công trình và khẳng định rằng người Việt Nam có thể thực hiện những công việc kỹ thuật phức tạp mà trước đây thường phải tìm đến các nhà cung cấp nước ngoài.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đối với Nguyễn Tăng Cường, thành công của một sản phẩm chưa bao giờ là điểm kết thúc.
Sau mỗi thành công, ông lại tiếp tục đặt ra một mục tiêu mới.
Khi đã chế tạo được một loại thiết bị, ông nghĩ đến việc nâng tải trọng.
Khi đã làm chủ một công nghệ, ông tìm cách nâng cao tỷ lệ nội địa hóa.
Khi sản phẩm đã được thị trường chấp nhận, ông nghĩ đến việc cải thiện chất lượng và giảm giá thành.
Đó chính là tinh thần đổi mới liên tục.
Trong câu chuyện về Nguyễn Tăng Cường, người ta có thể thấy một đặc điểm nổi bật: ông không xuất phát từ con đường nghiên cứu thuần túy trong phòng thí nghiệm. Con đường của ông gắn chặt với thực tiễn sản xuất. Mỗi ý tưởng đều phải trả lời một câu hỏi rất cụ thể: sản phẩm này có thể sử dụng ở đâu, có giải quyết được vấn đề gì và có mang lại hiệu quả cho xã hội hay không?
Chính thực tế sản xuất đã trở thành trường học lớn nhất của ông.
Ông học từ máy móc.
Học từ những lần thử nghiệm.
Học từ thất bại.
Học từ những người thợ lành nghề.
Và học từ chính nhu cầu của khách hàng.
Nhưng để phát triển một doanh nghiệp cơ khí hiện đại, chỉ dựa vào kinh nghiệm là chưa đủ. Nguyễn Tăng Cường hiểu rằng công nghệ ngày càng thay đổi nhanh, người lao động phải được đào tạo và đội ngũ kỹ sư phải liên tục cập nhật kiến thức.
Vì vậy, một trong những đóng góp quan trọng của ông là xây dựng đội ngũ nhân lực cho doanh nghiệp. Xí nghiệp Cơ khí Quang Trung chú trọng tập hợp các kỹ sư thuộc nhiều chuyên ngành, tổ chức đào tạo, bồi dưỡng và tạo điều kiện để kỹ sư, công nhân tiếp cận công nghệ mới. Việc đào tạo nhân lực không chỉ phục vụ sự phát triển của riêng doanh nghiệp mà còn góp phần tạo nên một đội ngũ lao động kỹ thuật có khả năng làm chủ các thiết bị và công nghệ phức tạp.
Đối với ông, một chiếc máy hiện đại có thể mua được, nhưng con người có khả năng vận hành, cải tiến và sáng tạo mới là yếu tố quyết định.
Đó cũng là lý do ông luôn coi trọng người lao động.
Một doanh nghiệp cơ khí không thể chỉ có một người giỏi. Đằng sau mỗi sản phẩm là sự phối hợp của nhiều bộ phận: người thiết kế, người tính toán, người chế tạo, người lắp ráp, người kiểm tra và người vận hành. Nếu không có tinh thần sáng tạo của cả tập thể, một cá nhân dù tài giỏi đến đâu cũng khó tạo nên những sản phẩm lớn.
Tại Xí nghiệp Cơ khí Quang Trung, phong trào thi đua, sáng kiến và cải tiến kỹ thuật được chú trọng. Người lao động được khuyến khích đưa ra những ý tưởng mới, tìm kiếm giải pháp nâng cao năng suất và cải thiện chất lượng sản phẩm. Qua quá trình đó, nhiều sáng kiến kỹ thuật đã được ứng dụng trực tiếp vào sản xuất.
Nguyễn Tăng Cường không muốn xây dựng một đội ngũ chỉ biết làm theo mệnh lệnh.
Ông muốn mỗi kỹ sư, mỗi người thợ đều có thể suy nghĩ.
Có thể đặt câu hỏi.
Có thể tìm ra cách làm mới.
Bởi khoa học và công nghệ không thể phát triển nếu con người chỉ chấp nhận những điều đã có.
Một trong những đóng góp đáng chú ý khác của ông là việc chứng minh khả năng cạnh tranh của sản phẩm cơ khí trong nước. Trong những năm đầu, hàng Việt Nam trong lĩnh vực thiết bị công nghiệp thường phải đối mặt với sự so sánh với các sản phẩm nhập khẩu. Muốn thay đổi nhận thức ấy, doanh nghiệp phải chứng minh bằng chất lượng thực tế.
Xí nghiệp Cơ khí Quang Trung đã từng bước tạo ra những sản phẩm đáp ứng yêu cầu kỹ thuật với giá thành cạnh tranh. Theo những đánh giá trong giai đoạn phát triển mạnh của doanh nghiệp, nhiều sản phẩm cơ khí của đơn vị có giá thấp hơn đáng kể so với hàng nhập khẩu trong khi vẫn đáp ứng yêu cầu sử dụng. Điều đó không chỉ giúp khách hàng có thêm lựa chọn mà còn góp phần khuyến khích việc sử dụng sản phẩm sản xuất trong nước.
Năm 2000, Nguyễn Tăng Cường được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới. Đây là sự ghi nhận đối với những thành tích nổi bật trong lao động sáng tạo, nghiên cứu khoa học và phát triển sản xuất. Điều đáng quý là danh hiệu ấy không khiến ông dừng lại. Trái lại, đó trở thành một động lực để ông tiếp tục theo đuổi những công việc mới.
Với một người say mê cơ khí, dường như mỗi thành công chỉ mở ra một câu hỏi khác lớn hơn.
Sau thành công trong lĩnh vực chế tạo thiết bị nâng hạ, Nguyễn Tăng Cường tiếp tục nghiên cứu nhiều hướng đi mới. Ông quan tâm đến những dự án có quy mô lớn và những vấn đề liên quan đến khai thác tiềm năng của biển. Những ý tưởng về cảng nổi nước sâu đa năng hay khai thác năng lượng từ sóng biển cho thấy ông luôn muốn tìm kiếm những giới hạn mới của khoa học và công nghệ. Dù con đường từ ý tưởng đến thực tế luôn đầy thách thức, tinh thần không ngừng tìm tòi ấy là một phần quan trọng tạo nên chân dung của người Anh hùng Lao động Nguyễn Tăng Cường.
Năm 2012, những đóng góp khoa học – công nghệ của ông tiếp tục được ghi nhận khi cụm công trình ứng dụng các giải pháp khoa học và công nghệ trong chế tạo thiết bị nâng hạ tại Việt Nam được trao Giải thưởng Hồ Chí Minh. Đây là một dấu mốc đặc biệt, bởi nó không chỉ ghi nhận một sản phẩm đơn lẻ mà ghi nhận cả một quá trình nghiên cứu, ứng dụng và làm chủ công nghệ trong thực tiễn sản xuất.
Điều đáng trân trọng là khi nhận được phần thưởng của Giải thưởng Hồ Chí Minh, Nguyễn Tăng Cường đã dành toàn bộ khoản tiền thưởng để ủng hộ hoạt động khuyến học, khuyến tài tại quê hương Ninh Bình. Hành động ấy thể hiện một suy nghĩ giản dị nhưng sâu sắc: thành công của một thế hệ cần được tiếp nối bằng sự trưởng thành của những thế hệ sau.
Ông từng đi lên từ quá trình tự học và lao động thực tế.
Ông hiểu rằng tài năng nếu được phát hiện và tạo điều kiện sẽ có thể phát triển.
Một học sinh có hoàn cảnh khó khăn có thể cần thêm một sự động viên.
Một sinh viên say mê khoa học có thể cần thêm niềm tin.
Một người trẻ có ý tưởng mới có thể cần một cơ hội để thử sức.
Bởi vậy, việc đóng góp cho hoạt động khuyến học đối với ông không chỉ là một hoạt động từ thiện mà còn thể hiện niềm tin vào con người, đặc biệt là thế hệ trẻ.
Bên cạnh hoạt động sản xuất và nghiên cứu, Nguyễn Tăng Cường cùng doanh nghiệp cũng tham gia các hoạt động xã hội, hỗ trợ cộng đồng và các chương trình nhân đạo. Đối với ông, một doanh nghiệp phát triển không thể chỉ tính bằng doanh thu hay số lượng sản phẩm. Sự phát triển ấy cần được thể hiện qua trách nhiệm đối với người lao động và cộng đồng.
Đây cũng là một nét đẹp của những doanh nhân, nhà sáng tạo tiêu biểu trong thời kỳ đổi mới.
Họ làm giàu bằng lao động.
Nhưng thành công không chỉ phục vụ cho bản thân.
Một doanh nghiệp phát triển sẽ tạo thêm việc làm.
Một sản phẩm mới sẽ mở ra thêm cơ hội.
Một sáng kiến được ứng dụng có thể giúp tiết kiệm nguồn lực.
Một công nghệ được làm chủ có thể tạo ra những giá trị lâu dài cho đất nước.
Nhìn lại hành trình của Nguyễn Tăng Cường, điều đáng nhớ nhất không chỉ là những danh hiệu mà ông nhận được. Điều đáng nhớ hơn là xuất phát điểm của ông.
Ông không bắt đầu bằng một nhà máy lớn.
Không bắt đầu bằng một hệ thống máy móc hiện đại.
Ông bắt đầu từ một cửa hàng sửa chữa nhỏ.
Từ những chiếc xe cũ.
Từ những chi tiết máy.
Từ những lần thử nghiệm không thành công.
Nhưng chính từ những điều nhỏ bé ấy, ông đã xây dựng một hành trình lớn.
Câu chuyện ấy cho thấy trong thời kỳ đổi mới, cơ hội không chỉ dành cho những người có sẵn điều kiện thuận lợi. Cơ hội còn dành cho những người biết nhìn thấy vấn đề, dám tìm cách giải quyết và kiên trì theo đuổi mục tiêu.
Nguyễn Tăng Cường đã nhìn thấy một vấn đề: đất nước còn phụ thuộc vào nhiều thiết bị nhập khẩu.
Ông đặt ra một mục tiêu: phải từng bước tự chế tạo.
Ông chấp nhận thất bại.
Chấp nhận sự hoài nghi.
Chấp nhận những rủi ro của người đi trước.
Và từng bước biến điều tưởng như khó thành hiện thực.
Từ những chiếc xi lanh đầu tiên đến các thiết bị nâng hạ khổng lồ là một khoảng cách rất xa.
Nhưng khoảng cách ấy được nối lại bằng hàng nghìn giờ lao động, nghiên cứu và thử nghiệm.
Đó chính là ý nghĩa lớn nhất trong câu chuyện của ông.
Danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới được trao cho Nguyễn Tăng Cường không chỉ là sự tôn vinh một cá nhân thành đạt. Đằng sau danh hiệu ấy là sự ghi nhận tinh thần lao động sáng tạo, ý chí làm chủ khoa học – công nghệ và khát vọng xây dựng nền công nghiệp Việt Nam bằng chính trí tuệ, bàn tay của người Việt Nam.
Cuộc đời và sự nghiệp của Nguyễn Tăng Cường cũng cho thấy một bài học quan trọng: tri thức không chỉ đến từ sách vở mà còn được hình thành trong quá trình lao động thực tế. Tuy nhiên, kinh nghiệm thực tế chỉ thực sự trở thành tri thức khi con người biết quan sát, biết suy nghĩ và không ngừng học hỏi.
Nguyễn Tăng Cường đã biến mỗi khó khăn thành một bài toán.
Biến mỗi thất bại thành một bài học.
Biến mỗi ý tưởng thành một mục tiêu cần được thử nghiệm.
Và biến niềm đam mê cơ khí thành động lực của cả một sự nghiệp.
Trong thời đại ngày nay, khi khoa học và công nghệ phát triển nhanh chóng, câu chuyện của ông vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Thế hệ trẻ có thể có nhiều điều kiện học tập và tiếp cận công nghệ tốt hơn, nhưng tinh thần cốt lõi để sáng tạo vẫn không thay đổi.
Đó là sự tò mò.
Là lòng ham học hỏi.
Là tinh thần không sợ thất bại.
Và quan trọng nhất là dám tin rằng mình có thể tạo ra một điều mới.
Có thể không phải ai cũng trở thành nhà khoa học hay doanh nhân lớn.
Nhưng mỗi người đều có thể bắt đầu từ công việc của mình.
Một người thợ có thể tìm ra cách làm tốt hơn.
Một kỹ sư có thể nghiên cứu một giải pháp mới.
Một học sinh có thể bắt đầu bằng một câu hỏi.
Một người trẻ có thể bắt đầu bằng một ý tưởng.
Điều quan trọng là không ngừng tìm kiếm câu trả lời.
Có lẽ đó cũng chính là tinh thần xuyên suốt cuộc đời Nguyễn Tăng Cường.
Ông không bao giờ chỉ nhìn một cỗ máy như một vật thể đã hoàn chỉnh.
Ông luôn muốn biết nó vận hành như thế nào.
Có thể cải tiến ở đâu.
Có thể chế tạo ra sao.
Và liệu người Việt Nam có thể làm tốt hơn hay không.
Từ suy nghĩ ấy, ông đã đi từ một người thợ cơ khí đến một nhà sáng tạo, một người lãnh đạo doanh nghiệp và một Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới.
Hành trình ấy không được tạo nên bởi một phép màu.
Nó được tạo nên bởi lao động.
Bởi sự kiên trì.
Bởi những lần thất bại.
Bởi tinh thần dám nghĩ, dám làm.
Và bởi một niềm tin bền bỉ vào sức sáng tạo của con người Việt Nam.
Hơn bất cứ những danh hiệu nào, có lẽ dấu ấn lớn nhất mà Nguyễn Tăng Cường để lại chính là niềm tin ấy. Niềm tin rằng Việt Nam không chỉ có thể sử dụng công nghệ của thế giới mà còn có thể nghiên cứu, sáng tạo và từng bước làm chủ công nghệ. Niềm tin rằng một người thợ nếu không ngừng học hỏi có thể trở thành nhà sáng tạo. Và niềm tin rằng những khởi đầu nhỏ bé vẫn có thể dẫn đến những thành tựu lớn lao.
Từ một cửa hàng sửa chữa xe đạp, xe máy đến hành trình chế tạo những thiết bị nâng hạ khổng lồ phục vụ các ngành công nghiệp, câu chuyện của Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới Nguyễn Tăng Cường là một câu chuyện đẹp về ý chí vươn lên trong lao động và sáng tạo. Đó là hành trình của một con người đã dành cả sự nghiệp để theo đuổi niềm đam mê cơ khí, biến những điều tưởng như không thể thành những sản phẩm cụ thể và góp phần khẳng định năng lực sáng tạo của người Việt Nam trong thời kỳ đổi mới.
Và có lẽ, bài học giản dị nhất còn lại từ cuộc đời ông chính là: không có thành công nào đến ngay từ lần thử đầu tiên, nhưng nếu con người không ngừng học hỏi, không ngừng sáng tạo và không bỏ cuộc trước khó khăn, những giới hạn của ngày hôm qua có thể trở thành thành tựu của ngày mai.


