Anh hùng Lao động

Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới tặng GS. TS Trần Bình Giang - Thầy thuốc của những bước đột phá

Câu chuyện khắc họa hành trình cống hiến của GS.TS Trần Bình Giang – người tiên phong trong phẫu thuật nội soi, nhà khoa học, người thầy thuốc và nhà quản lý tận tâm, góp phần tạo nên nhiều bước đột phá cho nền ngoại khoa Việt Nam và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới.

Hưng Yên24/08/2026Xã Phúc Trạch (Xã Phúc Trạch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới tặng GS. TS Trần Bình Giang - Thầy thuốc của những bước đột phá

Có những thành tựu trong lao động không được đo bằng số lượng sản phẩm hay những công trình hữu hình, mà được ghi dấu bằng những sinh mạng được cứu chữa, những kỹ thuật mới được làm chủ và những thế hệ kế cận được đào tạo. Hành trình của Giáo sư, Tiến sĩ, Thầy thuốc Nhân dân Trần Bình Giang là một câu chuyện như thế. Từ một bác sĩ ngoại khoa say mê chuyên môn đến người tiên phong trong nhiều kỹ thuật phẫu thuật hiện đại, đồng thời là nhà quản lý góp phần đưa Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức tiếp tục giữ vai trò đầu ngành ngoại khoa, ông đã dành nhiều năm lao động bền bỉ cho người bệnh và cho sự phát triển của nền y học Việt Nam. Những đóng góp đặc biệt xuất sắc trong lao động, sáng tạo của ông trong giai đoạn 2009–2019 đã được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới.

Con đường đi đến danh hiệu Anh hùng Lao động của Giáo sư, Tiến sĩ, Thầy thuốc Nhân dân Trần Bình Giang không phải là câu chuyện của một khoảnh khắc xuất thần hay một thành công đến từ may mắn. Đó là hành trình của nhiều thập kỷ học tập, nghiên cứu, lao động sáng tạo và không ngừng đi tìm những giới hạn mới cho nền ngoại khoa Việt Nam. Từ một cậu học trò từng yêu thích văn chương nhưng lựa chọn ngành y bởi những mất mát trong gia đình, ông đã trở thành một trong những người tiên phong đưa phẫu thuật nội soi vào Việt Nam, góp phần thay đổi phương pháp điều trị cho hàng vạn người bệnh, đào tạo nhiều thế hệ bác sĩ và cùng tập thể Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức xây dựng một trung tâm ngoại khoa lớn của đất nước.

Sinh ra và lớn lên trong một thời kỳ đất nước còn nhiều khó khăn, Trần Bình Giang sớm hiểu rằng bệnh tật có thể mang đến những mất mát lớn lao như thế nào. Trong gia đình đông anh chị em, những câu chuyện về người thân không thể vượt qua bệnh tật đã để lại trong ông những ký ức sâu sắc. Đặc biệt, những lần chứng kiến nỗi đau của người thân khi không thể cứu chữa người bệnh đã khiến chàng trai trẻ suy nghĩ rất nhiều về nghề y.

Đó là một bước ngoặt âm thầm nhưng có ý nghĩa quyết định.

Nếu không có những trải nghiệm ấy, có lẽ Trần Bình Giang đã đi theo một con đường khác. Ông từng có năng khiếu về văn học, từng đạt giải trong học tập và có thể lựa chọn một ngành nghề phù hợp với sở thích ấy. Nhưng cuối cùng, ông chọn y khoa. Sự lựa chọn ấy xuất phát từ một suy nghĩ giản dị nhưng sâu sắc: phải học để hiểu về bệnh tật, để tìm cách giúp con người bớt đau đớn và để không còn cảm giác bất lực trước những mất mát mà mình từng chứng kiến.

Năm tháng học tập tại Trường Đại học Y Hà Nội đã mở ra cho Trần Bình Giang một thế giới mới. Càng học, ông càng bị cuốn hút bởi ngoại khoa. Đó là lĩnh vực đòi hỏi sự kết hợp đặc biệt giữa kiến thức khoa học, kỹ năng thực hành, tư duy logic, sự bình tĩnh và khả năng đưa ra quyết định trong những thời khắc quan trọng.

Sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1985, ông tiếp tục theo đuổi con đường ngoại khoa và hoàn thành chương trình bác sĩ nội trú tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức. Những năm tháng đầu tiên ấy đặt nền móng cho cả một sự nghiệp sau này. Bệnh viện Việt Đức không chỉ là nơi ông làm việc mà còn là môi trường giúp ông được tiếp xúc với những người thầy lớn của nền ngoại khoa Việt Nam, được rèn luyện trong thực tiễn và từng bước hình thành khát vọng đưa những tiến bộ của y học thế giới đến gần hơn với người bệnh Việt Nam.

Trong cuộc đời của một nhà khoa học, đôi khi có những cơ hội chỉ xuất hiện một lần. Với Trần Bình Giang, một trong những cơ hội quan trọng nhất là những chuyến học tập và làm việc tại nước ngoài. Khi đến Pháp đầu những năm 1990, ông được tiếp cận với một lĩnh vực còn rất mới mẻ đối với nền y học thế giới lúc bấy giờ: phẫu thuật nội soi.

Đó là thời điểm kỹ thuật phẫu thuật nội soi mới bắt đầu phát triển. Những ca phẫu thuật đầu tiên trên thế giới vừa tạo nên sự quan tâm lớn trong giới y học. Đối với một bác sĩ trẻ đến từ Việt Nam, việc tận mắt chứng kiến những thay đổi mà kỹ thuật mới này mang lại đã để lại ấn tượng đặc biệt.

Phẫu thuật truyền thống thường đòi hỏi những đường mổ lớn, thời gian hồi phục dài và có thể gây nhiều sang chấn cho người bệnh. Trong khi đó, phẫu thuật nội soi mở ra một cách tiếp cận hoàn toàn khác: can thiệp ít xâm lấn hơn, giúp giảm tổn thương mô, giảm thời gian nằm viện và tạo điều kiện để người bệnh hồi phục nhanh hơn.

Trần Bình Giang nhận ra rằng đây không chỉ là một kỹ thuật mới.

Đây có thể là một hướng phát triển của ngoại khoa trong tương lai.

Nhưng từ nhận thức đến thực hiện là một khoảng cách rất lớn.

Khi trở về Việt Nam năm 1992, ông mang theo niềm say mê với phẫu thuật nội soi nhưng cũng đối mặt với vô vàn khó khăn. Khi ấy, kỹ thuật này còn rất mới, trang thiết bị đắt tiền, nguồn nhân lực chưa được đào tạo đầy đủ và không phải ai cũng tin rằng một kỹ thuật hiện đại như vậy có thể được triển khai thành công trong điều kiện của Việt Nam.

Có người hoài nghi.

Có người cho rằng đó là một kỹ thuật quá mới.

Có người lo ngại về chi phí.

Và cũng có người cho rằng khi phẫu thuật mở truyền thống vẫn đang được thực hiện tốt thì không cần thiết phải mạo hiểm với một phương pháp chưa được kiểm chứng rộng rãi trong nước.

Nhưng người bác sĩ trẻ Trần Bình Giang không từ bỏ.

Ông hiểu rằng khoa học không thể phát triển nếu con người chỉ đi trên những con đường đã có sẵn.

Muốn có bước đột phá, phải chấp nhận thử thách.

Muốn có thành tựu mới, phải dám bước ra khỏi những giới hạn quen thuộc.

Với sự ủng hộ của những người thầy và lãnh đạo ngành ngoại khoa, đặc biệt là các thế hệ giáo sư đầu ngành của Bệnh viện Việt Đức, những thiết bị đầu tiên phục vụ phẫu thuật nội soi đã được đầu tư. Từ đó, một hành trình mới của ngoại khoa Việt Nam bắt đầu.

Những năm đầu triển khai không hề dễ dàng.

Mỗi ca bệnh là một thử thách.

Mỗi thao tác đều phải được nghiên cứu kỹ lưỡng.

Mỗi thành công đều được xây dựng trên hàng giờ học tập, chuẩn bị và rút kinh nghiệm.

Nhưng chính trong những khó khăn ấy, năng lực chuyên môn và tinh thần sáng tạo của Trần Bình Giang ngày càng được khẳng định.

Ông không chỉ dừng lại ở việc tiếp nhận những kỹ thuật đã có trên thế giới.

Điều ông hướng đến là làm chủ kỹ thuật, cải tiến kỹ thuật và tìm ra cách ứng dụng phù hợp với điều kiện thực tế của Việt Nam.

Một trong những lĩnh vực ghi đậm dấu ấn của ông là phẫu thuật nội soi tuyến thượng thận. Đây là một kỹ thuật phức tạp bởi vị trí của tuyến thượng thận nằm sâu trong cơ thể và việc tiếp cận bằng phương pháp mổ mở trước đây thường gặp nhiều khó khăn.

Bằng quá trình nghiên cứu và thực hành bền bỉ, Trần Bình Giang đã góp phần đưa kỹ thuật phẫu thuật nội soi vào điều trị các bệnh lý tuyến thượng thận. Những nghiên cứu của ông trong lĩnh vực này được công bố quốc tế từ năm 2002, và Bệnh viện Việt Đức sau đó trở thành một trong những trung tâm có kinh nghiệm về phẫu thuật nội soi tuyến thượng thận. Điều quan trọng hơn, ông không giữ kỹ thuật trong phạm vi một nhóm nhỏ mà trực tiếp tham gia đào tạo, chuyển giao cho các bác sĩ khác, tạo nên một đội ngũ có khả năng tiếp tục phát triển chuyên môn.

Đó chính là một đặc điểm nổi bật trong sự nghiệp của Trần Bình Giang: thành tựu cá nhân luôn gắn với mục tiêu phát triển của cả một tập thể.

Một kỹ thuật mới nếu chỉ có một người thực hiện thì vẫn chỉ là năng lực của cá nhân.

Nhưng khi kỹ thuật ấy được truyền lại, được chuẩn hóa và có thể được triển khai tại nhiều cơ sở y tế, nó mới thực sự trở thành thành tựu của ngành.

Vì vậy, bên cạnh việc trực tiếp phẫu thuật, nghiên cứu khoa học, ông đặc biệt quan tâm đến đào tạo.

Từ những lớp đào tạo phẫu thuật nội soi đầu tiên chỉ có vài chục học viên, quá trình đào tạo dần được mở rộng. Qua nhiều năm, hàng trăm lớp học đã được tổ chức, đào tạo cho hàng nghìn học viên, góp phần đưa kỹ thuật phẫu thuật nội soi từ một lĩnh vực mới mẻ trở thành kỹ thuật được triển khai rộng rãi trong hệ thống y tế Việt Nam.

Nếu phẫu thuật nội soi là một dấu ấn lớn trong sự nghiệp của Trần Bình Giang, thì tư duy đổi mới trong điều trị chấn thương lại cho thấy một khía cạnh khác của người thầy thuốc – nhà khoa học này.

Trong y học, không phải lúc nào phương pháp điều trị truyền thống cũng là phương án duy nhất. Có những điều từng được xem là nguyên tắc nhưng khi khoa học phát triển, con người cần nhìn nhận lại.

Trước đây, nhiều trường hợp tổn thương gan, lách hoặc thận thường được xử trí bằng phẫu thuật. Tuy nhiên, từ việc nghiên cứu các tài liệu khoa học và phân tích thực tế điều trị, Trần Bình Giang cùng các đồng nghiệp đã nghiên cứu và phát triển phương pháp điều trị bảo tồn đối với một số trường hợp chấn thương tạng đặc phù hợp.

Tư duy này mang ý nghĩa rất lớn.

Thay vì chỉ nghĩ đến việc can thiệp phẫu thuật, người thầy thuốc phải đặt ra câu hỏi: liệu có thể điều trị hiệu quả mà vẫn bảo tồn được cơ quan của người bệnh hay không?

Đó là câu hỏi của một bác sĩ.

Nhưng cũng là câu hỏi của một nhà khoa học.

Và để trả lời, không thể dựa vào cảm tính.

Phải nghiên cứu.

Phải theo dõi.

Phải đánh giá kết quả.

Phải chứng minh hiệu quả bằng thực tiễn.

Những đóng góp trong việc phát triển điều trị bảo tồn chấn thương tạng đã góp phần thay đổi phương thức tiếp cận đối với nhiều trường hợp bệnh nhân phù hợp, hướng đến mục tiêu giảm can thiệp không cần thiết và bảo tồn chức năng cho người bệnh.

Tinh thần ấy tiếp tục được thể hiện trong hàng loạt kỹ thuật mà ông nghiên cứu và triển khai. Từ phẫu thuật nội soi một lỗ, phẫu thuật các bệnh lý tiêu hóa phức tạp đến các kỹ thuật ứng dụng trong điều trị béo phì, mỗi lĩnh vực đều cho thấy mong muốn không ngừng mở rộng khả năng của ngoại khoa hiện đại.

Điều đáng nói là Trần Bình Giang không tiếp cận công nghệ với tâm lý chạy theo cái mới.

Đối với ông, một kỹ thuật chỉ thực sự có giá trị khi nó mang lại lợi ích cho người bệnh.

Ít sang chấn hơn.

Hồi phục nhanh hơn.

Giảm thời gian nằm viện.

Giảm chi phí điều trị.

Và quan trọng nhất là bảo đảm hiệu quả chuyên môn.

Chính cách tiếp cận ấy đã giúp những kỹ thuật hiện đại không chỉ nằm trong các phòng nghiên cứu hay những trung tâm lớn mà từng bước đến gần hơn với đời sống.

Từ một kỹ thuật từng bị coi là quá đắt đỏ và khó áp dụng trong điều kiện Việt Nam, phẫu thuật nội soi dần trở thành một phần quan trọng của ngoại khoa hiện đại. Đó là quá trình không thể gói gọn trong một vài năm, càng không thể là thành quả của riêng một cá nhân. Nhưng trong hành trình ấy, Trần Bình Giang là một trong những người có vai trò tiên phong và để lại dấu ấn rõ nét.

Những thành tựu chuyên môn đã đưa ông trở thành một chuyên gia có uy tín, nhưng nếu chỉ dừng lại ở phòng mổ, câu chuyện về Trần Bình Giang sẽ chưa thể hiện hết chiều sâu của một Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới.

Bởi ông còn là một nhà quản lý.

Đây là một thử thách khác.

Nếu trong phòng mổ, người phẫu thuật viên phải chịu trách nhiệm trước từng quyết định liên quan đến người bệnh, thì trong công tác quản lý, trách nhiệm được mở rộng tới sự phát triển của cả một bệnh viện.

Khi đảm nhiệm các vị trí lãnh đạo tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, đặc biệt là cương vị Giám đốc bệnh viện, Trần Bình Giang đứng trước một bài toán lớn hơn: làm thế nào để một bệnh viện đầu ngành không chỉ giữ được vị thế vốn có mà còn tiếp tục đổi mới trong bối cảnh y học thế giới phát triển nhanh chóng?

Câu trả lời không thể chỉ là mua thêm thiết bị.

Cũng không thể chỉ là xây thêm những tòa nhà.

Một bệnh viện muốn phát triển cần có con người.

Cần có tri thức.

Cần có hệ thống quản lý.

Cần có môi trường nghiên cứu.

Cần có những thế hệ bác sĩ kế cận.

Và trên hết, cần có một tư duy phát triển lâu dài.

Dưới sự lãnh đạo của tập thể bệnh viện, Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức tiếp tục phát triển các chuyên ngành mũi nhọn, làm chủ nhiều kỹ thuật phức tạp trong ngoại khoa, ghép tạng, điều trị chấn thương và các lĩnh vực chuyên sâu khác. Hình ảnh của bệnh viện không chỉ gắn với một địa chỉ tiếp nhận những ca bệnh nặng, phức tạp mà còn là một trung tâm đào tạo và chuyển giao kỹ thuật cho hệ thống y tế.

Với Trần Bình Giang, một bệnh viện tuyến cuối không thể chỉ là nơi tiếp nhận ngày càng nhiều bệnh nhân.

Nếu mọi người bệnh đều phải tập trung về tuyến cuối thì đó cũng là dấu hiệu cho thấy năng lực tuyến dưới cần tiếp tục được nâng cao.

Vì vậy, công tác đào tạo và chuyển giao kỹ thuật trở thành một trong những hướng đi quan trọng.

Những bác sĩ ở các địa phương được đào tạo.

Những kỹ thuật được chuyển giao.

Những quy trình chuyên môn được chia sẻ.

Những bệnh viện tuyến dưới từng bước nâng cao năng lực.

Mục tiêu cuối cùng không phải để một bệnh viện nổi tiếng hơn, mà để người bệnh ở nhiều địa phương có thể được tiếp cận kỹ thuật tốt hơn ngay tại nơi gần mình hơn.

Đó là một cách nhìn mang tính hệ thống.

Người lãnh đạo không chỉ nghĩ đến thành công của đơn vị mình mà phải nghĩ đến sự phát triển chung của cả ngành.

Những chương trình đào tạo, chỉ đạo tuyến và chuyển giao kỹ thuật của Bệnh viện Việt Đức trong nhiều năm đã góp phần lan tỏa các kỹ thuật chuyên môn tới nhiều cơ sở y tế.

Nhưng đối với Trần Bình Giang, đào tạo không chỉ là truyền dạy một kỹ thuật.

Một người thầy thực sự phải truyền cho học trò cả cách tư duy.

Trong y học, kiến thức hôm nay có thể thay đổi vào ngày mai.

Một kỹ thuật tiên tiến hôm nay có thể trở thành thông thường sau vài năm.

Nếu chỉ dạy học trò cách làm một thao tác, người thầy chỉ giúp họ giải quyết một vấn đề cụ thể.

Nhưng nếu dạy họ cách đặt câu hỏi, cách nghiên cứu và cách tiếp cận một vấn đề mới, người thầy có thể giúp họ tiếp tục phát triển suốt cả sự nghiệp.

Đó là lý do Trần Bình Giang luôn gắn chuyên môn với nghiên cứu khoa học.

Ông không chỉ thực hiện kỹ thuật mà còn nghiên cứu kết quả.

Không chỉ học hỏi từ thế giới mà còn tìm cách tạo ra những đóng góp từ thực tiễn Việt Nam.

Không chỉ đưa kỹ thuật mới về nước mà còn tìm cách để kỹ thuật ấy phù hợp với điều kiện của đất nước.

Chính tư duy ấy đã góp phần hình thành nên một thế hệ bác sĩ ngoại khoa có khả năng tiếp cận nhanh hơn với những tiến bộ mới của y học.

Có một điều đặc biệt trong câu chuyện về những người làm khoa học và y học: thành tựu của họ thường không dừng lại ở một thời điểm.

Một công trình có thể tiếp tục được nghiên cứu.

Một kỹ thuật có thể được cải tiến.

Một học trò có thể trở thành người thầy.

Và từ một lớp đào tạo đầu tiên có thể hình thành nên cả một mạng lưới chuyên gia.

Những gì Trần Bình Giang thực hiện vì thế không chỉ có giá trị trong thời điểm ông trực tiếp đảm nhiệm công việc.

Giá trị lớn hơn nằm ở sự tiếp nối.

Những bác sĩ được đào tạo tiếp tục đào tạo người khác.

Những kỹ thuật được chuyển giao tiếp tục được phát triển.

Những kinh nghiệm được tổng kết trở thành nền tảng cho các nghiên cứu mới.

Đó mới là sức sống lâu dài của một thành tựu.

Năm 2020, Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới cho Giáo sư, Tiến sĩ Trần Bình Giang vì những thành tích đặc biệt xuất sắc trong lao động, sáng tạo, góp phần vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn 2009–2019. Danh hiệu cao quý ấy là sự ghi nhận đối với một chặng đường dài, nhưng cũng phản ánh một triết lý lao động mà ông đã theo đuổi: muốn tạo ra giá trị mới phải dám nghĩ, dám làm và kiên trì với con đường đã lựa chọn.

Danh hiệu Anh hùng Lao động đối với một bác sĩ có lẽ mang một ý nghĩa rất riêng.

Bởi lao động của người thầy thuốc không phải là công việc có thể tính bằng giờ giấc đơn thuần.

Có những ca phẫu thuật kéo dài nhiều giờ.

Có những cuộc hội chẩn phải cân nhắc từng khả năng.

Có những đêm người bác sĩ không thể rời khỏi bệnh viện vì phía sau một cánh cửa phòng bệnh là một người đang cần được cứu chữa.

Có những thành công khiến cả ê-kíp vui mừng.

Nhưng cũng có những thời điểm người bác sĩ phải đối diện với giới hạn của khoa học và những mất mát không thể tránh khỏi.

Để đi hết một chặng đường dài như vậy, một người thầy thuốc cần không chỉ kiến thức mà còn cần bản lĩnh.

Cần sự bình tĩnh.

Cần lòng nhân ái.

Cần tinh thần trách nhiệm.

Và cần khả năng đứng dậy sau những thất bại để tiếp tục học hỏi.

Trần Bình Giang đã đi qua hành trình ấy không phải bằng những lời nói lớn lao mà bằng những năm tháng lao động cụ thể.

Từ một sinh viên y khoa đến bác sĩ ngoại khoa.

Từ một bác sĩ trẻ say mê tìm hiểu kỹ thuật mới đến một trong những người tiên phong của phẫu thuật nội soi Việt Nam.

Từ một người trực tiếp đứng trong phòng mổ đến một nhà quản lý bệnh viện.

Từ một người học hỏi kinh nghiệm quốc tế đến một người tham gia đào tạo, chuyển giao và xây dựng đội ngũ trong nước.

Mỗi giai đoạn là một bước trưởng thành.

Mỗi bước trưởng thành lại đi kèm với những trách nhiệm lớn hơn.

Điều đáng trân trọng là dù đảm nhiệm nhiều vai trò khác nhau, ông vẫn giữ một điểm chung trong cách tiếp cận công việc: lấy người bệnh và sự phát triển của chuyên môn làm trung tâm.

Có thể nói, những đóng góp của Trần Bình Giang là câu chuyện về sức mạnh của tư duy đổi mới trong một lĩnh vực đặc biệt – lĩnh vực mà mỗi quyết định đều liên quan trực tiếp đến sức khỏe và cuộc sống của con người.

Đổi mới trong y học không thể là sự mạo hiểm thiếu cơ sở.

Mỗi bước tiến phải được nghiên cứu.

Mỗi kỹ thuật phải được kiểm chứng.

Mỗi thay đổi phải đặt sự an toàn của người bệnh lên hàng đầu.

Chính vì thế, lao động sáng tạo trong ngành y đòi hỏi một bản lĩnh rất khác.

Đó là sự kết hợp giữa khát vọng đi trước và sự thận trọng của khoa học.

Giữa mong muốn đổi mới và trách nhiệm nghề nghiệp.

Giữa việc học hỏi từ thế giới và khả năng ứng dụng vào thực tiễn Việt Nam.

Trần Bình Giang đã dành nhiều năm để đi tìm sự cân bằng ấy.

Ngày nay, khi nhìn lại chặng đường phát triển của phẫu thuật nội soi ở Việt Nam, người ta có thể thấy một hành trình từ những thiết bị đầu tiên, những lớp học đầu tiên, những ca phẫu thuật đầu tiên cho đến sự phát triển rộng rãi của kỹ thuật trong nhiều lĩnh vực ngoại khoa.

Hành trình ấy có đóng góp của nhiều thế hệ thầy thuốc.

Nhưng Trần Bình Giang luôn được nhắc đến như một trong những người tiên phong.

Và điều đáng quý là khi đã đạt được vị trí cao trong nghề nghiệp, ông vẫn tiếp tục gắn bó với chuyên môn, đào tạo và các hoạt động khoa học. Hồ sơ chuyên môn hiện nay của Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức ghi nhận ông là nguyên Giám đốc bệnh viện, nguyên Giám đốc Trung tâm Đào tạo và Chỉ đạo tuyến, nguyên Giám đốc Trung tâm Phẫu thuật nội soi; đồng thời ông tiếp tục đảm nhiệm vai trò Chủ tịch Hội Ngoại khoa và Phẫu thuật Nội soi Việt Nam.

Có lẽ, đó mới là điều tạo nên sự khác biệt giữa một thành công nghề nghiệp và một cuộc đời cống hiến.

Thành công có thể được đánh dấu bằng một danh hiệu.

Nhưng cống hiến là một hành trình.

Danh hiệu có thể được trao vào một ngày cụ thể.

Nhưng giá trị của lao động được tạo nên từ hàng nghìn ngày trước đó.

Phía sau danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới của Giáo sư, Tiến sĩ Trần Bình Giang là những năm tháng miệt mài học tập, những chuyến đi tìm kiếm tri thức, những giờ nghiên cứu, những ca phẫu thuật, những buổi giảng dạy và những quyết định quản lý.

Đó là một hành trình được xây dựng bằng sự kiên trì.

Một hành trình bắt đầu từ khát vọng chữa bệnh cho con người.

Và càng đi xa, khát vọng ấy càng được mở rộng.

Không chỉ chữa bệnh cho một người.

Mà còn góp phần đào tạo những người có thể chữa bệnh cho nhiều người khác.

Không chỉ thực hiện một kỹ thuật mới.

Mà còn tạo điều kiện để kỹ thuật ấy được lan tỏa.

Không chỉ xây dựng thành công cho cá nhân.

Mà còn góp phần xây dựng năng lực cho một tập thể và rộng hơn là cho cả ngành.

Trong cuộc sống, có những người chọn đi trên những con đường đã có sẵn.

Nhưng cũng có những người sẵn sàng bước vào những con đường chưa ai biết chắc sẽ dẫn đến đâu.

Khi Trần Bình Giang quyết tâm theo đuổi phẫu thuật nội soi ở Việt Nam vào những năm đầu lĩnh vực này xuất hiện, ông đã lựa chọn con đường thứ hai.

Con đường ấy không dễ.

Nhưng nếu không có những người dám đi bước đầu tiên, sẽ không có những con đường tiếp theo.

Đó là ý nghĩa lớn nhất của tinh thần tiên phong.

Không phải để trở thành người nổi tiếng.

Mà để mở ra khả năng cho những người đi sau.

Câu chuyện về Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới Trần Bình Giang vì thế không chỉ là câu chuyện của một giáo sư, một bác sĩ hay một nhà quản lý bệnh viện. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ trí thức Việt Nam đã trưởng thành trong quá trình đất nước đổi mới, mở cửa và hội nhập.

Họ đi ra thế giới để học hỏi.

Nhưng điều quan trọng hơn là họ trở về để xây dựng.

Họ tiếp nhận tri thức mới.

Nhưng không sao chép một cách máy móc.

Họ tìm cách biến tri thức thành năng lực của chính mình.

Và từ năng lực của cá nhân, từng bước tạo thành năng lực của cả một nền y học.

Trần Bình Giang là một hình ảnh tiêu biểu cho hành trình ấy.

Từ một cậu học trò từng chứng kiến sự bất lực trước bệnh tật, ông đã trở thành một bác sĩ.

Từ một bác sĩ, ông trở thành nhà khoa học.

Từ một nhà khoa học, ông trở thành người tiên phong.

Từ một người tiên phong, ông trở thành người thầy của nhiều thế hệ.

Và từ những đóng góp bền bỉ ấy, ông được Nhà nước trao tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới.

Nhưng có lẽ, nếu nhìn từ góc độ của một người thầy thuốc, phần thưởng lớn nhất không chỉ nằm ở danh hiệu.

Đó còn là khi một kỹ thuật mới giúp người bệnh hồi phục tốt hơn.

Là khi một bác sĩ trẻ được đào tạo và trưởng thành.

Là khi một bệnh viện tuyến dưới có thể làm chủ một kỹ thuật mà trước đây chỉ tuyến trung ương thực hiện.

Là khi những nghiên cứu của hôm qua trở thành nền tảng cho thành tựu của ngày mai.

Và đó cũng là thông điệp đẹp nhất từ cuộc đời lao động của Giáo sư, Tiến sĩ Trần Bình Giang: thành tựu không bao giờ xuất hiện từ sự bằng lòng với những gì đã có. Mỗi bước tiến đều bắt đầu từ một câu hỏi, một trăn trở và lòng dũng cảm để tìm ra câu trả lời mới.

Trong phòng mổ, người bác sĩ phải đối diện với những tình huống không thể trì hoãn.

Trong nghiên cứu khoa học, người làm khoa học phải kiên nhẫn với những câu hỏi chưa có lời giải.

Trong công tác quản lý, người lãnh đạo phải nhìn xa hơn những công việc trước mắt.

Trần Bình Giang đã trải qua cả ba vai trò ấy.

Và ở mỗi vai trò, ông đều để lại dấu ấn bằng tinh thần lao động nghiêm túc, sáng tạo và trách nhiệm.

Đó là lý do câu chuyện của ông không chỉ là câu chuyện về một cá nhân được trao tặng danh hiệu Anh hùng Lao động.

Đó là câu chuyện về giá trị của tri thức.

Về sức mạnh của đổi mới.

Về trách nhiệm của người trí thức đối với đất nước.

Và hơn hết, đó là câu chuyện về một người thầy thuốc đã dành phần lớn cuộc đời để biến khát vọng chữa bệnh, cứu người thành những thành tựu cụ thể cho nền y học Việt Nam.

Trên hành trình phát triển của đất nước, những công trình lớn có thể được nhìn thấy bằng mắt.

Những cây cầu, những con đường, những nhà máy có thể trở thành biểu tượng của sự phát triển.

Nhưng cũng có những thành tựu không hiện diện dưới dạng một công trình vật chất.

Đó là một kỹ thuật mới.

Một phương pháp điều trị.

Một thế hệ bác sĩ được đào tạo.

Một mạng lưới chuyên môn được hình thành.

Một niềm tin của người bệnh vào năng lực của y học nước nhà.

Những thành tựu ấy không dễ nhìn thấy trong một ngày.

Nhưng chúng tồn tại lâu dài trong cuộc sống của con người.

Và trong những thành tựu như thế, có dấu ấn của Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới, Giáo sư, Tiến sĩ, Thầy thuốc Nhân dân Trần Bình Giang – người đã đi từ một khát vọng giản dị là chữa bệnh cho con người để trở thành một trong những người góp phần mở ra những bước phát triển mới cho ngoại khoa Việt Nam.

Hành trình ấy là minh chứng rằng lao động sáng tạo không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Đôi khi, nó bắt đầu từ một câu hỏi rất giản dị: Liệu chúng ta có thể làm tốt hơn không?

Và bằng nhiều thập kỷ miệt mài tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi ấy, Trần Bình Giang đã viết nên câu chuyện tiêu biểu về một người thầy thuốc, một nhà khoa học và một Anh hùng Lao động của thời kỳ đổi mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn