ANH HÙNG LAO ĐỘNG TÔN ĐỨC THẮNG
Chủ tịch Tôn Đức Thắng là một trong những nhân vật lịch sử tiêu biểu của cách mạng Việt Nam, gắn liền với phong trào công nhân và sự nghiệp xây dựng Nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Ông sinh năm 1888 tại An Giang, trong một gia đình lao động nghèo, sớm thấm thía nỗi khổ của người dân mất nước.
Ngay từ khi còn trẻ, Tôn Đức Thắng đã tham gia phong trào công nhân quốc tế. Năm 1917, ông tham gia sự kiện ủng hộ Cách mạng Tháng Mười Nga tại Hắc Hải – một dấu mốc thể hiện tinh thần quốc tế vô sản và lý tưởng cách mạng sớm hình thành trong con người ông. Sau khi trở về nước, ông tiếp tục hoạt động trong phong trào công nhân Sài Gòn – Chợ Lớn, góp phần đặt nền móng cho tổ chức công đoàn Việt Nam.
Trong suốt quá trình hoạt động cách mạng, Chủ tịch Tôn Đức Thắng nhiều lần bị thực dân Pháp bắt giam, chịu đày ải khắc nghiệt tại Côn Đảo. Tuy nhiên, ông luôn giữ vững khí tiết, trở thành biểu tượng đạo đức cách mạng, lao động bền bỉ và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông đảm nhiệm nhiều trọng trách quan trọng của Đảng và Nhà nước, đặc biệt là cương vị Chủ tịch nước sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời. Với cuộc đời lao động, cống hiến không mệt mỏi cho giai cấp công nhân và Nhân dân lao động, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động – biểu tượng của người lãnh đạo xuất thân từ lao động, suốt đời vì Nhân dân.


