Anh hùng Lao động Trương Công Trung – Người thầy thuốc giữa chiến khu
Một người con của Long Châu, Vĩnh Long – một người thầy thuốc giữa chiến khu – một Anh hùng Lao động đã lấy lòng nhân ái làm sức mạnh và lấy sự sống của nhân dân làm điều cao quý nhất để phụng sự.
THỜI HOA LỬA – ANH HÙNG LAO ĐỘNG TRƯƠNG CÔNG TRUNG
Người thầy thuốc giữa chiến khu
Ngày 9 tháng 11 năm 1919, tại làng Long Châu, tổng Bình Long, tỉnh Vĩnh Long, Trương Công Trung cất tiếng khóc chào đời.
Ông sinh ra trong một thời kỳ đất nước còn chìm trong cảnh thuộc địa, người dân Việt Nam phải sống dưới ách áp bức và cuộc đấu tranh giành độc lập ngày càng mạnh mẽ.
Từ những năm tháng tuổi trẻ, Trương Công Trung đã lựa chọn con đường gắn cuộc đời mình với y học và với nhân dân.
Nhưng với một người thầy thuốc trong thời chiến, chữa bệnh chưa bao giờ chỉ đơn giản là một nghề nghiệp.
Đó còn là một cuộc chiến.
Giữa chiến khu, nơi bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, những người thầy thuốc phải làm việc trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Không bệnh viện khang trang. Không đầy đủ thuốc men. Không có những thiết bị y tế hiện đại.
Chỉ có những căn lán đơn sơ, những dụng cụ y tế ít ỏi và một niềm tin mãnh liệt rằng:
Còn người bệnh thì còn phải cứu.
Trương Công Trung đã trở thành một người thầy thuốc như thế.
Trong những năm tháng kháng chiến, người thầy thuốc phải đi cùng bộ đội, bám sát chiến khu, chăm sóc thương binh và nhân dân. Có những ca bệnh diễn ra giữa rừng. Có những thương binh được đưa về trong tình trạng nguy kịch. Có những đêm người thầy thuốc phải thức trắng bên người bệnh, trong khi bên ngoài vẫn có thể vọng lại tiếng súng.
Không có ranh giới rõ ràng giữa ngày và đêm.
Không có khái niệm “giờ làm việc”.
Chỉ có nhiệm vụ.
Và trách nhiệm với tính mạng của con người.
Trong hoàn cảnh ấy, kiến thức y khoa là điều vô cùng quý giá. Nhưng để trở thành một người thầy thuốc giữa chiến khu, chỉ có kiến thức thôi chưa đủ.
Cần có lòng dũng cảm.
Cần có sự kiên trì.
Và cần một trái tim biết thương người.
Trương Công Trung đã dành những năm tháng của mình cho công việc ấy.
Ông không chỉ chữa bệnh cho những người lính.
Ông còn gắn bó với nhân dân.
Bởi trong chiến tranh, người dân ở vùng căn cứ cũng phải chịu đựng vô vàn gian khổ. Bệnh tật, thiếu thuốc, thiếu lương thực và điều kiện sinh hoạt khó khăn khiến công tác chăm sóc sức khỏe trở thành một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.
Một người thầy thuốc giỏi có thể cứu một mạng người.
Nhưng một người thầy thuốc tận tâm còn có thể truyền cho cả cộng đồng niềm tin rằng giữa những ngày tháng khốc liệt nhất, con người vẫn có thể bảo vệ và chăm sóc lẫn nhau.
Đó chính là giá trị đặc biệt của nghề y trong chiến tranh.
Có những người lính cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận.
Còn người thầy thuốc chiến đấu bằng thuốc men, bằng bàn tay cứu chữa và bằng sự bền bỉ trước những giới hạn khắc nghiệt của hoàn cảnh.
Mỗi thương binh được cứu sống là một niềm vui.
Mỗi người bệnh trở lại với gia đình là một phần thưởng.
Và mỗi khi một đồng đội qua khỏi cơn nguy kịch, người thầy thuốc lại có thêm động lực để tiếp tục.
Những năm tháng chiến khu đã tôi luyện Trương Công Trung thành một người thầy thuốc giàu kinh nghiệm và bản lĩnh.
Ông hiểu rằng phía sau mỗi bệnh nhân là một gia đình.
Phía sau mỗi thương binh là một người mẹ đang chờ con, một người vợ đang chờ chồng, một đứa trẻ đang chờ cha trở về.
Vì thế, cứu chữa một con người cũng chính là gìn giữ một mái ấm.
Chiến tranh rồi cũng đi qua.
Đất nước bước vào thời kỳ hòa bình và xây dựng.
Những người thầy thuốc từng đi qua chiến khu tiếp tục mang kiến thức và kinh nghiệm của mình phục vụ nhân dân.
Những gì họ học được trong chiến tranh trở thành vốn quý cho ngành y.
Những câu chuyện về cách cứu chữa người bệnh trong điều kiện thiếu thốn trở thành những bài học về ý chí và trách nhiệm.
Trương Công Trung đã dành cả cuộc đời mình cho nghề y và cho sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân.
Những cống hiến ấy được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lao động.
Đó không chỉ là phần thưởng dành cho một cá nhân.
Đó còn là sự ghi nhận đối với những người thầy thuốc đã từng đứng giữa chiến khu, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Ngày 9 tháng 11 năm 2006, người thầy thuốc năm xưa đã khép lại hành trình cuộc đời.
Ông ra đi, nhưng những giá trị mà ông để lại vẫn còn.
Đó là hình ảnh một người thầy thuốc không rời bỏ nhân dân trong những lúc gian khổ nhất.
Là một con người đã biến kiến thức y khoa thành sức mạnh để bảo vệ sự sống.
Là một thế hệ thầy thuốc đã sống với nghề bằng trách nhiệm, lòng nhân ái và sự hy sinh.
Nhìn lại cuộc đời Anh hùng Lao động Trương Công Trung, chúng ta càng hiểu rằng trong chiến tranh, có nhiều mặt trận không có tiếng súng.
Một trong những mặt trận ấy chính là mặt trận cứu chữa và bảo vệ sự sống.
Ở đó, người thầy thuốc không cầm súng.
Nhưng họ vẫn chiến đấu.
Họ chiến đấu với thương tích.
Với bệnh tật.
Với thiếu thốn.
Và với cả những giới hạn của hoàn cảnh.
Trương Công Trung đã dành tuổi trẻ và phần lớn cuộc đời mình cho cuộc chiến ấy.
Một người con của Long Châu, Vĩnh Long – một người thầy thuốc giữa chiến khu – một Anh hùng Lao động đã lấy lòng nhân ái làm sức mạnh và lấy sự sống của nhân dân làm điều cao quý nhất để phụng sự.
Câu chuyện về ông vì thế không chỉ là câu chuyện của một người thầy thuốc.
Đó còn là câu chuyện về lòng nhân ái trong chiến tranh, về trách nhiệm của người trí thức và về những con người đã âm thầm góp sức để giữ lại sự sống giữa thời hoa lửa.



