Anh hùng lấp lỗ châu mai - Phan Đình Giót
Trong trận Him Lam ngày 13/3/1954, người chiến sĩ Phan Đình Giót dù bị thương nhiều lần vẫn kiên cường tiến về phía trước. Khi hỏa lực từ lô cốt địch cản bước tiến của đồng đội, anh đã lấy thân mình bịt kín lỗ châu mai, mở đường cho quân ta tiêu diệt cứ điểm Him Lam.
Trong những năm tháng mưa bom bão đạn của cuộc kháng chiến chống Pháp, biết bao tuổi xuân đã ngã xuống để giành lại độc lập cho dân tộc. Giữa những con người đã sống và chiến đấu bằng tất cả sức lực của tuổi trẻ ấy, Phan Đình Giót là một hình ảnh không thể nào quên – người chiến sĩ đã lấy thân mình bịt kín lỗ châu mai trong trận Him Lam, mở đầu cho chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại xóm Tam Quang, thôn Vĩnh Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, trong một gia đình nghèo đã nhiều đời phải chịu cảnh cày thuê, cuốc mướn. Bố mất sớm, hai anh em sống cùng mẹ trong căn nhà tranh dột nát. Vì đói nghèo, từ khi mới 6, 7 tuổi, Phan Đình Giót và em trai đã phải đi ở cho địa chủ.
Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ, Phan Đình Giót cùng những người bạn cùng trang lứa tham gia tự vệ chiến đấu. Đến năm 1950, anh xung phong vào bộ đội chủ lực. Qua những trận đánh, người chiến sĩ ấy nhiều lần lập công. Có lần, anh đã chích máu viết bản quyết tâm thư gửi lên đại đoàn, thể hiện ý chí của một người đã giác ngộ và một lòng đi theo cách mạng.
Mùa đông năm 1953, đơn vị Phan Đình Giót được lệnh tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Trên chặng đường hành quân gần 500km, vượt qua nhiều đèo dốc, mang vác nặng, anh vẫn kiên trì cùng đồng đội tiến về phía trước. Trong những ngày xẻ núi, mở đường, kéo pháo vào trận địa đầy gian khổ, anh luôn thể hiện tinh thần gương mẫu và bền bỉ.
Chiều 13/3/1954, quân ta nổ súng tiến công cứ điểm Him Lam. Sau những loạt pháo dữ dội, trận địa rung chuyển trong khói lửa. Các chiến sĩ Đại đội 58 lao lên mở đường. Khi đã đánh đến quả bộc phá thứ tám, Phan Đình Giót đánh quả thứ chín thì bị thương ở đùi. Nhưng vết thương không khiến anh dừng lại. Anh tiếp tục xung phong đánh những quả bộc phá tiếp theo.
Hỏa lực của quân Pháp trút xuống trận địa như mưa. Đồng đội của anh lần lượt bị thương và hy sinh. Trong tình thế ấy, lòng căm thù giặc và quyết tâm chiến đấu càng thôi thúc Phan Đình Giót tiến lên. Anh liên tiếp đánh thêm hai quả bộc phá, phá toang hàng rào cuối cùng, mở đường cho đồng đội tiến lên đánh sập lô cốt đầu cầu.
Lợi dụng lúc quân địch hoang mang, anh tiếp tục lao lên bám chắc lô cốt số 2, ném thủ pháo và bắn kiềm chế để đồng đội tiến lên. Khi ấy, anh đã bị thương ở vai và đùi, máu chảy rất nhiều. Nhưng từ lô cốt số 3, hỏa lực địch bất ngờ bắn mạnh vào đội hình quân ta khiến lực lượng xung kích bị ùn lại.
Phan Đình Giót cố gắng nhích từng bước về phía lô cốt số 3. Trong giây phút ấy, ý nghĩ duy nhất của anh là phải dập tắt hỏa điểm đang ngăn bước đồng đội. Dùng những sức lực cuối cùng, anh nâng khẩu tiểu liên lên bắn mạnh vào lỗ châu mai và hét lớn:
“Quyết hy sinh vì Đảng, vì dân!”
Rồi anh dướn người, lấy đà lao cả tấm ngực thanh xuân vào bịt kín lỗ châu mai của địch.
Hỏa điểm lợi hại nhất của quân Pháp bị dập tắt. Không còn bị chặn bởi làn đạn từ lô cốt, toàn đơn vị ào ạt xông lên, tiêu diệt cứ điểm Him Lam – trận đánh mở màn của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Phan Đình Giót đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh của anh trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và ý chí quyết tâm chiến đấu vì độc lập dân tộc. Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ chiến thắng Điện Biên Phủ, những người trực tiếp tham gia chiến dịch năm xưa nhiều người đã già yếu, có người đã đi xa. Nhưng câu chuyện về Phan Đình Giót và những người lính đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường vẫn còn được lưu giữ trong ký ức dân tộc.



