ANH HÙNG LÊ BÌNH NGƯỜI CON CỦA ĐẤT TÂY ĐÔ ANH HÙNG
Có những cái tên đã trở thành một phần ký ức của quê hương, và khi nhắc đến Cần Thơ trong những năm tháng kháng chiến, tôi không thể không nhớ đến Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, liệt sĩ Lê Bình. Ông là người con của đất Tây Đô, người đã dành tuổi trẻ của mình cho cách mạng trong những ngày đất nước vừa giành được độc lập nhưng lại phải đối mặt với cuộc xâm lược trở lại của thực dân Pháp
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ANH HÙNG LÊ BÌNH NGƯỜI CON CỦA ĐẤT TÂY ĐÔ ANH HÙNG
Có những cái tên đã trở thành một phần ký ức của quê hương, và khi nhắc đến Cần Thơ trong những năm tháng kháng chiến, tôi không thể không nhớ đến Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, liệt sĩ Lê Bình. Ông là người con của đất Tây Đô, người đã dành tuổi trẻ của mình cho cách mạng trong những ngày đất nước vừa giành được độc lập nhưng lại phải đối mặt với cuộc xâm lược trở lại của thực dân Pháp. Năm 1945, khi Cần Thơ đứng trước những thử thách lớn, Lê Bình được giao nhiệm vụ Trưởng Quốc gia tự vệ cuộc tỉnh Cần Thơ. Ông cùng đồng đội đã tổ chức nhiều hoạt động bảo vệ chính quyền cách mạng và nhân dân. Đặc biệt, ngày 12 tháng 11 năm 1945, Lê Bình trực tiếp chỉ huy một đội cảm tử thực hiện trận đánh tại Cái Răng. Các chiến sĩ cải trang thành người dân, bí mật tiếp cận sở chỉ huy của quân Pháp. Trong trận đánh, lá cờ đỏ sao vàng đã được kéo lên giữa một vùng đất đang chìm trong khói lửa, như một lời khẳng định mạnh mẽ rằng nhân dân Cần Thơ quyết không khuất phục. Lê Bình cùng nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh. Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần chiến đấu và lòng yêu nước của ông đã trở thành một phần không thể phai mờ trong lịch sử Cần Thơ. Sau này, tên ông được đặt cho địa danh Lê Bình, để mỗi con đường, mỗi mái nhà nơi đây đều nhắc nhớ về một người con đã hiến dâng tuổi xuân cho quê hương.
Hơn tám mươi năm đã trôi qua, Cần Thơ hôm nay đã khoác lên mình một diện mạo mới: những con đường rộng mở, những khu đô thị hiện đại, những mái trường đầy tiếng cười và một cuộc sống bình yên mà thế hệ hôm nay có thể tận hưởng. Nhưng đằng sau sự bình yên ấy là những năm tháng mà cha anh đã phải đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ. Khi tìm hiểu về Lê Bình, tôi nhận ra rằng điều làm nên một người anh hùng không chỉ là chiến công, mà còn là sự lựa chọn. Trong thời khắc đất nước cần, ông đã lựa chọn đứng về phía nhân dân, lựa chọn đối mặt với hiểm nguy và đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên sự an toàn của bản thân. Nếu ngày ấy những người như Lê Bình không dám đứng lên, có lẽ chúng ta hôm nay sẽ không có được cuộc sống hòa bình. Chính vì vậy, câu chuyện về ông không nên chỉ nằm trong những trang sách lịch sử mà cần được kể lại cho thế hệ trẻ. Bởi mỗi khi biết về những con người đã hy sinh, chúng ta càng hiểu giá trị của hai chữ hòa bình. Tuổi trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng chúng ta vẫn có trách nhiệm với quê hương bằng những việc làm thiết thực: học tập, lao động, sáng tạo, sống có trách nhiệm, giúp đỡ cộng đồng, bảo vệ môi trường và gìn giữ những giá trị tốt đẹp của quê hương. Đó cũng chính là cách chúng ta tiếp nối ngọn lửa mà thế hệ cha anh đã trao lại.
Tôi nghĩ rằng, điều đẹp nhất trong câu chuyện về Lê Bình chính là dù ông đã hy sinh từ rất lâu, tên tuổi của ông vẫn còn sống trong lòng nhân dân Cần Thơ. Mỗi khi nhắc đến địa danh Lê Bình, chúng ta không chỉ nhắc đến một địa phương, mà còn nhắc đến một người thanh niên đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến thắng lớn lao, mà còn được viết bằng những con người bình dị đã dám hy sinh khi đất nước cần. Lê Bình đã sống trong thời hoa lửa bằng lòng yêu nước, bằng ý chí và sự dấn thân; còn thế hệ trẻ hôm nay phải biết viết tiếp câu chuyện ấy bằng tri thức, trách nhiệm và khát vọng xây dựng quê hương Cần Thơ ngày càng giàu đẹp. Có thể chúng ta không làm nên những chiến công như thế hệ đi trước, nhưng mỗi việc tốt, mỗi đóng góp cho cộng đồng, mỗi hành động có ích cho quê hương đều là một cách tri ân. Và tôi tin rằng, khi những người trẻ hôm nay còn nhớ đến Lê Bình, còn tự hào về những người đã hy sinh và còn biết sống có trách nhiệm với đất nước, thì ngọn lửa của thời hoa lửa sẽ không bao giờ tắt. Anh đã trao lại tuổi trẻ của mình để chúng ta được sống một tuổi trẻ trong hòa bình; và điều chúng ta có thể làm hôm nay là sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy.



