ANH HÙNG LÊ ĐÌNH THỊNH - NGƯỜI GIỮ VỮNG ĐIỂM CAO 498
Mùa xuân năm 1979, khi nhiều vùng quê trên cả nước vừa bắt đầu hồi sinh sau những năm dài chiến tranh, nơi biên giới phía Bắc lại vang lên tiếng súng. Những người lính trẻ một lần nữa khoác ba lô, cầm súng bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc. Trong những người lính ấy có Lê Đình Thịnh, một chàng trai sinh năm 1955 tại xã Hướng Đạo, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phú, nay thuộc tỉnh Vĩnh Phúc.
Mùa xuân năm 1979, khi nhiều vùng quê trên cả nước vừa bắt đầu hồi sinh sau những năm dài chiến tranh, nơi biên giới phía Bắc lại vang lên tiếng súng. Những người lính trẻ một lần nữa khoác ba lô, cầm súng bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc. Trong những người lính ấy có Lê Đình Thịnh, một chàng trai sinh năm 1955 tại xã Hướng Đạo, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phú, nay thuộc tỉnh Vĩnh Phúc.
Ông nhập ngũ vào tháng 11 năm 1974. Khi ấy Lê Đình Thịnh mới 19 tuổi – độ tuổi của những ước mơ, của những dự định về học tập, công việc và gia đình. Nhưng đất nước còn chiến tranh, người thanh niên ấy đã chọn con đường quân ngũ.
Những năm tháng rèn luyện trong quân đội đã biến chàng trai trẻ thành một người lính bộ binh vững vàng. Đến đầu năm 1979, Lê Đình Thịnh là chuẩn úy, trung đội trưởng bộ binh thuộc Đại đội 10, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 124, Sư đoàn 345.
Ông mới 24 tuổi. Nhưng trên vai người trung đội trưởng trẻ tuổi ấy đã là trách nhiệm với sinh mạng của cả một trung đội và với một vị trí chiến đấu vô cùng quan trọng.
ĐIỂM CAO 498
Cuối tháng 2 năm 1979, chiến sự tại khu vực biên giới Lào Cai diễn ra hết sức ác liệt.
Trung đội của Lê Đình Thịnh nhận nhiệm vụ chốt giữ điểm cao 498 ở Bảo Thắng, Lào Cai.
Một điểm cao trên chiến trường không đơn giản chỉ là một ngọn đồi. Từ vị trí cao có thể quan sát một vùng rộng lớn, kiểm soát những hướng tiến quân và bảo vệ các khu vực phía sau. Bởi vậy, điểm cao 498 trở thành một vị trí mà đối phương quyết tìm cách chiếm bằng được.
Từ ngày 28 tháng 2 đến ngày 1 tháng 3 năm 1979, trận chiến tại đây diễn ra vô cùng quyết liệt.
Trước khi bộ binh tiến lên, pháo binh đối phương liên tục bắn vào trận địa. Đất đá bị cày xới. Giao thông hào bị phá hỏng. Công sự rung chuyển sau từng loạt đạn. Khói bụi phủ kín trận địa.
Ngay sau những đợt pháo kích là các đợt bộ binh liên tiếp tiến lên điểm cao.
Đối phương đông hơn, lại có hỏa lực pháo binh yểm trợ. Trong khi đó, những người lính ở điểm cao 498 hiểu rất rõ rằng phía sau họ là đất nước, là đồng bào. Không thể để mất điểm cao.
NGƯỜI TRUNG ĐỘI TRƯỞNG KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA
Trong những giờ phút căng thẳng nhất, Lê Đình Thịnh không ở yên trong một công sự để chỉ huy. Ông liên tục cơ động dọc theo trận địa.
Khi một hướng bị tiến công mạnh, người trung đội trưởng lại có mặt ở đó. Khi một tổ chiến đấu gặp khó khăn, ông nhanh chóng quan sát, xác định mục tiêu và hướng dẫn chiến sĩ đánh trả.
Khi giao thông hào bị đối phương tràn vào, cuộc chiến trở nên quyết liệt đến từng mét đất. Hai bên giành giật từng đoạn giao thông hào, từng công sự.
Trong tiếng súng dồn dập, người trung đội trưởng trẻ vừa chỉ huy đồng đội, vừa trực tiếp chiến đấu. Ông sử dụng súng AK và lựu đạn, tập trung đánh vào những nơi đối phương tập trung đông và những hướng tiến công nguy hiểm nhất.
Trên trận địa lúc đó, tuổi tác không còn quan trọng. Người thanh niên 24 tuổi trở thành chỗ dựa tinh thần của những chiến sĩ trong trung đội.
Chỉ cần nhìn thấy người chỉ huy vẫn đang chạy giữa các vị trí chiến đấu, vẫn bình tĩnh quan sát, vẫn tiếp tục đánh trả, những người lính hiểu rằng: trận địa vẫn còn, người chỉ huy vẫn còn, và họ phải tiếp tục giữ điểm cao.
GIÀNH NHAU TỪNG ĐOẠN GIAO THÔNG HÀO
Các đợt tiến công tiếp tục diễn ra. Có những lúc đối phương đã tiếp cận rất gần công sự. Khoảng cách giữa hai bên ngày càng thu hẹp.
Cuộc chiến không còn là những mục tiêu ở xa mà trở thành những trận đánh ngay trong hệ thống giao thông hào. Mỗi đoạn hào bị mất phải tìm cách giành lại. Mỗi vị trí còn giữ được phải bảo vệ đến cùng.
Lê Đình Thịnh liên tục di chuyển từ vị trí này sang vị trí khác. Ông quan sát hướng tiến công, xác định nơi nguy hiểm rồi điều chỉnh lực lượng. Không chỉ ra lệnh cho chiến sĩ, ông trực tiếp cầm súng chiến đấu cùng họ.
Pháo vẫn nổ. Đạn vẫn bay. Nhưng những người lính Trung đoàn 124 vẫn bám lấy điểm cao 498. Có thể công sự bị phá. Có thể giao thông hào bị vùi lấp. Nhưng ý chí giữ trận địa của những người lính không bị phá vỡ.
Trong suốt hai ngày chiến đấu, trung đội do Lê Đình Thịnh chỉ huy liên tục đánh trả nhiều đợt tiến công.
Theo hồ sơ thành tích được công bố, trung đội đã loại khỏi vòng chiến đấu khoảng 200 quân đối phương, đánh lui các đợt tiến công và giữ vững điểm cao 498; riêng Lê Đình Thịnh được ghi nhận trực tiếp tiêu diệt 50 quân đối phương.
Nhưng điều đáng nhớ nhất không chỉ nằm ở những con số. Đó là việc một trung đội đã hoàn thành nhiệm vụ trong hoàn cảnh vô cùng khốc liệt. Và một người trung đội trưởng mới 24 tuổi đã chứng minh bản lĩnh của người chỉ huy ngay giữa trận chiến.
KHI TIẾNG SÚNG LẮNG XUỐNG
Sau những đợt tiến công dữ dội, điểm cao 498 vẫn nằm trong tay những người lính Việt Nam.
Trận địa bị bom pháo cày xới. Những đoạn hào mang đầy dấu vết của cuộc chiến. Những người lính còn đứng được trên điểm cao đã phải trải qua những giờ phút mà có lẽ suốt đời họ không thể quên.
Với Lê Đình Thịnh, chiến công ấy không phải thành tích của riêng một cá nhân. Nếu không có những người chiến sĩ trong trung đội cùng bám hào, cùng chia nhau từng viên đạn, cùng hỗ trợ nhau giữa lúc nguy hiểm nhất, một người chỉ huy dù gan dạ đến đâu cũng không thể giữ được trận địa.
Bởi sức mạnh của người lính trên chiến trường luôn nằm trong hai chữ: Đồng đội.
Người này ngã xuống, người khác tiếp tục vị trí. Một công sự bị phá, những người còn lại tìm cách khôi phục. Một hướng bị tiến công, cả đơn vị cùng hỗ trợ. Chính sự đoàn kết ấy giúp điểm cao 498 đứng vững.
DANH HIỆU ANH HÙNG
Những chiến công tại điểm cao 498 được ghi nhận. Lê Đình Thịnh được tặng Huân chương Quân công hạng Ba.
Ngày 20 tháng 12 năm 1979, Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng ký Lệnh số 187-LCT phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho những tập thể, cán bộ và chiến sĩ có thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu.
Trong danh sách ấy có tên: Lê Đình Thịnh – chuẩn úy, trung đội trưởng bộ binh, Đại đội 10 Hoàng Liên Sơn, sinh năm 1955, quê xã Hướng Đạo, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phú.
Một người lính mới 24 tuổi đã trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau này, Lê Đình Thịnh tiếp tục phục vụ trong quân đội. Ông trưởng thành qua nhiều cương vị và khi nghỉ hưu mang quân hàm đại tá.
Nhưng phía sau quân hàm, huân chương và danh hiệu cao quý ấy vẫn là ký ức về những ngày cuối tháng 2 năm 1979 – khi một người trung đội trưởng trẻ tuổi cùng đồng đội bám lấy một điểm cao giữa biên giới Lào Cai.
NGƯỜI ANH HÙNG CỦA MỘT THỜI HOA LỬA
Câu chuyện về Lê Đình Thịnh không phải câu chuyện của một người không biết sợ. Trên chiến trường, bất cứ con người nào cũng hiểu bom đạn có thể lấy đi sự sống chỉ trong một khoảnh khắc.
Lòng dũng cảm không phải là không biết sợ. Lòng dũng cảm là khi biết phía trước nguy hiểm nhưng vẫn bước lên bởi phía sau mình là điều cần phải bảo vệ.
Năm 1979, phía sau Lê Đình Thịnh và những người lính của ông là quê hương, là nhân dân, là biên giới của Tổ quốc. Vì thế họ đã ở lại. Họ bám công sự. Họ chiến đấu. Họ giành lại từng đoạn giao thông hào. Và họ giữ vững điểm cao 498.
Ngày nay, khi đứng giữa một đất nước hòa bình, rất khó để hình dung những người thanh niên ở tuổi đôi mươi năm ấy đã phải đối mặt với những lựa chọn lớn đến mức nào.
Có người mới rời ghế nhà trường. Có người chưa kịp lập gia đình. Có người chưa từng đi xa quê trước ngày nhập ngũ. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ trở thành những người lính.
Lê Đình Thịnh là một trong những người lính như thế. Từ một chàng trai quê Hướng Đạo, ông trở thành người trung đội trưởng đứng giữa điểm cao 498 trong hai ngày chiến đấu khốc liệt.
Tên ông sau đó được đặt bên cạnh hai chữ Anh hùng. Nhưng có lẽ điều đáng quý nhất mà câu chuyện ấy để lại cho thế hệ hôm nay không nằm ở danh hiệu. Đó là bài học về trách nhiệm, lòng dũng cảm, tình đồng đội và tình yêu đối với từng tấc đất quê hương.
Chiến tranh đã lùi xa. Những giao thông hào năm xưa có thể đã phủ cỏ. Điểm cao 498 hôm nay không còn tiếng bom đạn. Nhưng câu chuyện về người trung đội trưởng 24 tuổi và những đồng đội đã chiến đấu để giữ lấy điểm cao ấy vẫn còn được nhắc lại.
Bởi hòa bình mà chúng ta đang có không tự nhiên mà đến. Phía sau một đường biên yên bình, một mái trường bình yên hay một buổi sáng trẻ em được đến lớp là sự hy sinh, lòng dũng cảm và tuổi thanh xuân của biết bao thế hệ.
Trong những năm tháng ấy, họ đã gửi tuổi trẻ của mình vào đất nước. Và Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Đình Thịnh – người giữ vững điểm cao 498 – là một trong những con người của thời hoa lửa ấy.



