Bài viết

Anh hùng Lê Duy Cận- Hành trình cống hiến không mỏi mệt của một ngôi sao biên phòng

Anh hùng Lê Duy Cận- Hành trình cống hiến không mỏi mệt của một ngôi sao biên phòng

Tây Ninh07/07/2026Nguyễn Hoàng Phú (XÃ ĐỨC LẬP)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hành trình cống hiến không mỏi mệt của một ngôi sao biên phòng

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, có những cuộc đời đã hóa thân thành biểu tượng, lấy tay lái làm vũ khí và lấy cung đường làm chiến trường. Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Duy Cận chính là một biểu tượng sống động như thế. Câu chuyện về hành trình vượt qua vạn dặm lửa đạn của ông không chỉ là một trang sử hào hùng, mà còn là một mạch nguồn cảm hứng bất tận, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của sự tận tụy, lòng kiên trung và một lòng biết ơn sâu sắc đối với thế hệ cha anh.

Ngược dòng thời gian về những năm tháng đất nước còn chia cắt, người thanh niên Lê Duy Cận sinh năm 1941, lớn lên tại vùng quê giàu truyền thống cách mạng thuộc xã Đông Nam, huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1962, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông xung phong nhập ngũ vào Trung đoàn 254 Công an nhân dân vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng). Với sức khỏe dẻo dai cùng sự nhạy bén, ông được cấp trên tin tưởng cử đi học lái xe và điều động về làm tài xế cho cơ quan Bộ tư lệnh. Từ đây, cuộc đời ông gắn liền với những cung đường ra trận — nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một sợi tóc.

Chiến công của người anh hùng Lê Duy Cận được dệt nên từ chính những lần đối đầu nghẹt thở với tử thần để bảo vệ an toàn cho người và hàng hóa. Tháng 3 năm 1966, trong nhiệm vụ vận chuyển hàng chi viện vào Quảng Bình, ông đã một mình ôm vô lăng suốt 26 ngày đêm liên tục dưới tầm bom đạn ác liệt. Khi đến phà Nghiên (Hà Tĩnh), chứng kiến đồng đội phụ trách phà hy sinh vì trúng bom giặc, ông không hề nao núng mà lập tức xuống xe, vực dậy tinh thần những người còn lại để kéo phà lánh bom, đưa toàn bộ chuyến hàng vượt sông an toàn.

Đến đầu năm 1968, khi đang lái xe chở đoàn cán bộ vào miền Nam công tác, chiếc xe của ông đột ngột bị gãy cần số ngay giữa rốn bom Đô Lương (Nghệ An). Không một chút do dự trước hiểm nguy của bom nổ chậm đang rình rập, ông dũng cảm tự mình dò đường vào bãi xe cháy, lục tìm từng chiếc xác xe để lấy phụ tùng mang về thay thế. Ngay sau đó, khi đi qua ngầm Thanh Lạng, một quả bom nổ gần với sức ép cực lớn suýt hất văng ông ra khỏi buồng lái. Thế nhưng, bằng ý chí gang thép, ông nén chặt cơn đau, giữ vững tay lái để đưa đoàn cán bộ đến nơi tập kết an toàn tuyệt đối.

Thế hệ trẻ ngày hôm nay nhìn về quá khứ không chỉ để nghiêng mình trước lòng dũng cảm, mà còn để học cách trân quý từng giá trị nhỏ nhất qua bài học “Yêu xe như con, quý xăng như máu” của ông. Trên những chặng đường hành quân đầy thiếu thốn, ông luôn tỉ mỉ nhặt nhạnh từng chiếc ốc vít, từng sợi dây điện vương vãi từ xe hỏng để tự tay chăm sóc, hồi sinh cho chiếc xe ngày một xuống cấp của mình. Sự tận tụy ấy đã giúp ông lập nên kỷ lục vô tiền khoáng hậu thời bấy giờ khi tiết kiệm được 805 lít xăng trên suốt quãng đường hơn 41.000 cây số. Phần thưởng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân được trao tặng vào ngày 25 tháng 8 năm 1970 chính là sự đền đáp xứng đáng cho một trái tim luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết.

Khi tiếng súng lặng đi, hòa bình lập lại, người anh hùng ấy lại tiếp tục viết nên những bài học lay động trên cương vị Cục trưởng Cục Hậu cần Bộ đội Biên phòng vào năm 1989. Không ngồi nơi phòng làm việc, ông lặn lội đến những đồn trạm xa xôi nhất nơi biên thùy, tìm cách tăng gia sản xuất để cải thiện đời sống cho chiến sĩ. Quyết định tham mưu sản xuất thuốc viên nén trị sốt rét của ông ngày ấy đã cứu sống hàng ngàn người lính biên phòng khỏi căn bệnh ngã nước hiểm nghèo. Ngay cả khi đã hoàn thành 38 năm cống hiến và trở về với cuộc sống đời thường vào năm 2000, ông vẫn giữ vẹn lời thề của người cộng sản: “nghỉ hưu chứ không nghỉ ngơi”, tiếp tục gánh vác trách nhiệm Bí thư chi bộ suốt 10 năm liền để chăm lo cho khu dân cư.

Hôm nay, đứng trước cuộc sống thanh bình, được đi trên những con đường trải nhựa thênh thang, thế hệ sau càng thấu hiểu sâu sắc rằng mỗi tấc đất ta qua, mỗi ngụm không khí tự do ta hít thở đều được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người đi trước như Anh hùng Lê Duy Cận. Nhìn dáng người khỏe mạnh, nụ cười dí dỏm của ông khi đã bước sang tuổi thượng thọ với gần 60 năm tuổi Đảng, lớp trẻ nhận ra rằng: Bản lĩnh của một thế hệ anh hùng không chỉ nằm ở những chiến công rực lửa, mà còn ở một đời sống thanh cao, tận hiến đến hơi thở cuối cùng. Câu chuyện của ông là một lời nhắc nhở thiêng liêng để thế hệ trẻ biết sống trách nhiệm hơn, biết trân trọng nền hòa bình đang có và không ngừng cống hiến để xứng đáng với những huyền thoại đã tạo dựng nên dáng hình đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn