Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LÊ GIA ĐỈNH - CHÀNG TRAI XỨ THANH "XẾP BÚT NGHIÊN" VÀ SỨ MỆNH "NAM TIẾN" (KỲ 1)

Giới thiệu về Anh hùng Lê Gia Đỉnh (1920-1945), một trí thức trẻ quê Thanh Hóa. Kỳ 1 tập trung vào bối cảnh lịch sử sôi sục sau Cách mạng Tháng Tám. Khi Nam Bộ bị thực dân Pháp tái xâm lược, ông đã từ bỏ con đường học vấn, xung phong vào đoàn quân "Nam tiến", với sứ mệnh bảo vệ nền độc lập non trẻ ở "thành đồng" phương Nam.

Vĩnh Long17/11/2025Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 8 năm 1945, cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui Độc lập. Nhưng niềm vui "chẳng tày gang". Ngay khi Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập tại Hà Nội, thì ở phương Nam, một cơn bão mới đã ập đến. Ngày 23 tháng 9 năm 1945, được quân Anh yểm trợ, quân Pháp nổ súng tái chiếm Sài Gòn. "Nam Bộ kháng chiến" bùng nổ. Tổ quốc lại lâm nguy.

Giữa bối cảnh "ngàn cân treo sợi tóc" đó, hàng vạn trái tim thanh niên miền Bắc sục sôi. Một phong trào "Nam tiến" bi hùng, tự nguyện, chưa từng có trong lịch sử đã bùng lên. Họ - những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi, những công nhân, nông dân, và cả những trí thức, học sinh – đã "xếp bút nghiên", tạm biệt mẹ già, vợ trẻ, để lên những chuyến tàu xuôi vào Nam, với một ý niệm duy nhất: "Bảo vệ thành đồng Tổ quốc".

Trong dòng người sục sôi khí thế đó, có một chàng trai 25 tuổi, dáng người thư sinh nhưng đôi mắt rực lửa. Đó là Lê Gia Đỉnh.

Ông sinh năm 1920 tại làng Định Tường, xã Định Tăng, huyện Hoằng Hóa (có tài liệu ghi Vĩnh Lộc), tỉnh Thanh Hóa. Ông là con của một nhà Nho nghèo, nhưng nổi tiếng thông minh, hiếu học. Lớn lên, ông ra Hà Nội học trường Kỹ nghệ, trở thành một trí thức trẻ, một thợ máy lành nghề, có một tương lai rộng mở.

Nhưng cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, ông đã chọn "con đường" của trái tim. Ông sớm giác ngộ cách mạng, tham gia vào các hoạt động của Việt Minh. Ngay khi Cách mạng Tháng Tám thành công, ông tham gia vào lực lượng vũ trang.

Và khi tiếng súng vang lên ở Sài Gòn, Lê Gia Đỉnh không một giây do dự. Ông là một trong những người đầu tiên tình nguyện "Nam tiến". Với kiến thức và uy tín của mình, ông được cử làm Chính trị viên (Chính trị viên phó) của một chi đội (đại đội) thuộc đoàn quân "Nam tiến" chi viện cho Nam Trung Bộ. Nhiệm vụ của ông không chỉ là chiến đấu, mà còn là "giữ lửa" tinh thần, là "linh hồn" của cả đơn vị.

Những chuyến tàu "Nam tiến" ngày ấy là những chuyến tàu của lòng yêu nước. Họ đi trong thiếu thốn. Vũ khí chỉ là những khẩu súng trường, lựu đạn, gậy tầm vông. Nhiều người còn không có nổi một đôi giày. Nhưng họ có sức trẻ, và có một niềm tin sắt đá vào Độc lập - Tự do.

Đoàn quân của Lê Gia Đỉnh được lệnh đến "tọa độ lửa" mới: Nha Trang (Khánh Hòa).

Tháng 10 năm 1945, Nha Trang trở thành "con mắt bão". Sau khi chiếm Sài Gòn, quân Pháp quyết tâm đánh chiếm Nha Trang để làm bàn đạp, cắt đứt sự chi viện của miền Bắc, cô lập Nam Bộ. Chúng huy động lực lượng lính lê dương (Legionnaires) thiện chiến, được trang bị xe tăng, xe bọc thép, hỏa lực vượt trội.

Các chiến sĩ "Nam tiến" như Lê Gia Đỉnh vừa chân ướt chân ráo đến nơi, chưa kịp làm quen địa hình, đã phải lập tức bước vào một cuộc chiến "không cân sức". Nhiệm vụ của chi đội ông: Chặn đứng quân Pháp tại Ga Nha Trang – "yết hầu" giao thông của cả thành phố. Một trận chiến sinh tử, trận chiến đầu tiên và cũng là cuối cùng của người trí thức xứ Thanh, sắp sửa bắt đầu.

(Còn tiếp...)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ANH HÙNG LÊ GIA ĐỈNH - CHÀNG TRAI XỨ THANH "XẾP BÚT NGHIÊN" VÀ SỨ MỆNH "NAM TIẾN" (KỲ 1) | Câu chuyện thời hoa lửa