Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LÊ GIA ĐỈNH - PHÚT GIÂY BẤT TỬ VÀ KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI ANH HÙNG "NAM TIẾN" ĐẦU TIÊN (KỲ 3 - KỲ CUỐI)

Kỳ cuối tập trung vào hành động hy sinh anh dũng của Lê Gia Đỉnh. Ông tình nguyện ở lại, dùng trung liên chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi bị vây hãm, ông đã chờ địch ập vào, rồi kích nổ quả lựu đạn cuối cùng, hy sinh anh dũng, trở thành biểu tượng "Quyết tử" đầu tiên của cuộc kháng chiến.

Vĩnh Long17/11/2025Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Tất cả rút lui! Tôi ở lại cản địch!"

Tiếng hô của Chính trị viên Lê Gia Đỉnh vang lên đanh thép. Ông biết, đây là mệnh lệnh cuối cùng của mình. Ông ra lệnh cho đại đội phó tổ chức cho anh em rút lui theo đường hầm bí mật đã chuẩn bị.

Để bảo vệ đồng đội, ông đã chọn cái chết.

Ông một mình ôm khẩu trung liên, chọn một vị trí có lợi nhất. Cùng với ông, chỉ còn vài chiến sĩ bị thương, tình nguyện ở lại chiến đấu đến cùng.

Cửa ngõ ga Nha Trang lúc này là một "lối đi tử thần". Đồng đội bắt đầu rút lui. Và Lê Gia Đỉnh bắt đầu "trận đánh" của riêng mình.

Quân Pháp, tưởng ta đã kiệt sức, ồ ạt xông lên. Chúng vấp phải một hỏa lực điên cuồng từ khẩu trung liên của Lê Gia Đỉnh. Từng loạt đạn chính xác của ông đã quét ngã hàng chục lính lê dương, buộc cả đội hình của chúng phải dạt ra, nằm bẹp xuống đất.

Chúng cay cú, tập trung mọi hỏa lực, kể cả pháo từ xe bọc thép, bắn xối xả vào vị trí của ông. Cả tòa nhà rung chuyển. Khói bụi mịt mù.

Khẩu trung liên của Lê Gia Đỉnh tạm ngưng. Lính Pháp hò reo, nghĩ rằng "ổ đề kháng" cuối cùng đã bị dập tắt. Một toán lính lê dương, do một tên sĩ quan chỉ huy, thận trọng tiến vào.

Nhưng khẩu súng lại nổ. Lê Gia Đỉnh, mình đầy máu và bụi đất, đã chờ chúng vào gần hơn. Ông lại siết cò. Đội hình địch lại rối loạn, ngã xuống.

Cứ như vậy, ông đã chặn đứng 3 đợt xung phong của địch. Ông đã "câu giờ" đủ lâu. Phía sau, đồng đội của ông đã rút lui an toàn. Ông đã hoàn thành nhiệm vụ.

Khẩu trung liên cuối cùng cũng hết đạn. Tiếng súng im bặt.

Lần này, quân Pháp biết đã hết. Chúng hò reo, thận trọng tiến vào. Chúng muốn bắt sống người lính gan dạ cuối cùng.

Khi toán lính Pháp ập vào căn phòng nơi ông đang cố thủ, chúng sững lại. Lê Gia Đỉnh đang ngồi đó, dựa vào tường, bị thương rất nặng, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. Tay ông lăm lăm quả lựu đạn cuối cùng.

Ông nhìn thẳng vào mặt tên sĩ quan Pháp, chờ chúng xúm lại đủ đông. Và, khi chúng chỉ còn cách vài bước chân, ông đã rút chốt lịu đạn.

"Việt Nam muôn năm!"

Tiếng hô cuối cùng của ông chìm trong một tiếng nổ long trời. Quả lựu đạn phát nổ, giết chết ông và làm tan xác cả toán lính Pháp.

Ngày 25 tháng 10 năm 1945, người Chính trị viên 25 tuổi Lê Gia Đỉnh đã hy sinh. Anh đã dùng chính thân mình làm "vũ khí", làm "vật cản" cuối cùng.

Sự hy sinh của ông không phải là một thất bại. Đó là một "khúc tráng ca" bi hùng, thổi bùng lên ngọn lửa căm thù, thổi bùng lên tinh thần "Nam tiến". Ông là một trong những liệt sĩ "Nam tiến" đầu tiên, và là biểu tượng "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" đầu tiên của cuộc kháng chiến chống Pháp 9 năm.

Ghi nhận hành động anh hùng "vô tiền khoáng hậu" đó, ngay sau khi hy sinh, ông đã được truy tặng Huân chương Quân công hạng Ba. Và sau này, ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Tên ông, Lê Gia Đỉnh, đã được đặt cho nhiều con đường trang trọng tại Hà Nội, Thanh Hóa, và đặc biệt là tại thành phố Nha Trang – nơi ông đã ngã xuống, để máu của người con miền Bắc hòa vào đất mẹ miền Nam, tô thắm cho nền độc lập vĩnh cửu của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn