ANH HÙNG LÊ GIA ĐỈNH - TRẬN CHIẾN SINH TỬ TẠI GA NHA TRANG VÀ LÒNG THÉP CỦA NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN (KỲ 2)
Đây là kỳ trọng tâm, mô tả chi tiết trận chiến không cân sức tại Ga Nha Trang ngày 25/10/1945. Quân Pháp với xe bọc thép, hỏa lực mạnh ồ ạt tấn công. Lê Gia Đỉnh, với vai trò Chính trị viên, đã thể hiện bản lĩnh "thép", không chỉ làm công tác tư tưởng mà còn trực tiếp chỉ huy, chiến đấu như một chiến sĩ cảm tử.
Ngày 25 tháng 10 năm 1945, lịch sử đã ghi lại một trong những trận đánh bi tráng nhất những ngày đầu kháng chiến. Từ sáng sớm, quân Pháp, với lực lượng áp đảo gồm lính lê dương và xe bọc thép, chia làm nhiều mũi ồ ạt tấn công vào các vị trí phòng thủ của ta tại Nha Trang.
Ga Nha Trang, nơi chi đội của Lê Gia Đỉnh trấn giữ, trở thành mục tiêu "công phá" số một. Đây là một tòa nhà kiên cố, một "pháo đài" kiểm soát tuyến đường sắt và con đường huyết mạch xuyên qua thành phố. Mất ga, coi như mất Nha Trang.
Lực lượng của ta quá mỏng. Vũ khí chỉ có súng trường, một vài khẩu trung liên "cổ lỗ sĩ" và lựu đạn. Đối thủ là lính lê dương nhà nghề, được xe bọc thép yểm trợ, bắn xối xả.
Ngay từ khi trận đánh bắt đầu, Chính trị viên Lê Gia Đỉnh đã ở tuyến đầu. Ông không phải là một "chính trị viên" chỉ biết hô hào khẩu hiệu. Ông là một người chỉ huy thực thụ. Ông hiểu rằng, trong giờ phút sinh tử này, tinh thần quan trọng hơn vũ khí.
Ông chạy con thoi giữa các ổ đề kháng, từ ụ súng này sang chiến hào kia. Giọng ông đanh thép, át cả tiếng súng: "Anh em! Chúng ta là những người con miền Bắc vào đây để bảo vệ đồng bào miền Nam! Đằng sau chúng ta là nhân dân Nha Trang! Chúng ta thề chết chứ không lùi!"
Lời nói của ông như "lửa", truyền vào huyết quản của từng chiến sĩ. Những chàng trai "Nam tiến" còn rất trẻ, nhiều người lần đầu tiên trong đời đối mặt với xe bọc thép, đã chiến đấu với một lòng dũng cảm phi thường.
Quân Pháp tổ chức nhiều đợt tấn công. Chúng dùng xe bọc thép húc đổ các vật cản, dùng đại liên bắn rát để bộ binh tràn vào. Nhưng lần nào, chúng cũng bị đánh bật ra. Các chiến sĩ của ta, dưới sự chỉ huy của Lê Gia Đỉnh, đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Họ chờ địch vào thật gần, mới tung lựu đạn, hoặc dùng súng trường bắn tỉa.
Bản thân Lê Gia Đỉnh cũng là một tay súng cừ khôi. Khi một ổ trung liên của ta bị hỏa lực địch dập tắt, ông lập tức lao đến, xốc người xạ thủ đã hy sinh, ôm khẩu súng máy và tiếp tục "khạc lửa" về phía quân thù.
Trận chiến kéo dài từ sáng đến trưa. Máu đã đổ. Thương vong của ta ngày càng nhiều. Lực lượng trong ga bị bao vây tứ phía. Đạn dược gần cạn kiệt. Xe bọc thép của Pháp đã áp sát, phá vỡ vòng ngoài. Tình thế trở nên tuyệt vọng.
Nhận thấy không thể giữ được ga, cấp trên ra lệnh cho chi đội: Phải rút lui để bảo toàn lực lượng.
Nhưng rút lui lúc này làm sao? Địch đã ở khắp nơi, hỏa lực của chúng đang quét như mưa. Chỉ cần một đơn vị rút ra khỏi công sự là sẽ bị "xóa sổ" ngay lập tức. Cần phải có một lực lượng ở lại, "cảm tử", dùng hỏa lực chặn đứng địch, tạo "khoảng trống" cho đồng đội rút lui.
Đây là khoảnh khắc của người anh hùng.
(Còn tiếp...)



