Anh hùng Lê Hữu Trạc
Chuyện người anh hùng- người lính Lê Hữu Trạc cùng đồng đội chiến đấu anh dũng trên đảo Cồn Cỏ trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước.
ANH HÙNG LÊ HỮU TRẠC
Anh hùng LLVTND Lê Hữu Trạc.
Những câu chuyện về một thời “hoa lửa” vẫn luôn sống mãi trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam. Đó là quãng thời gian đất nước chìm trong bom đạn, đau thương nhưng Chiến tranh đã lùi xa theo dòng chảy của thời gian nhưng cũng rực sáng tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và lòng dũng cảm của biết bao con người Việt Nam. Em nhớ mãi một câu chuyện thời hoa lửa – Chuyện người anh hùng- người lính Lê Hữu Trạc cùng đồng đội chiến đấu anh dũng trên đảo Cồn Cỏ trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước.
Ngay từ khi còn trẻ, Lê Hữu Trạc đã mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần trách nhiệm lớn lao đối với quê hương. Năm 1962, ông lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong thời điểm đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, thanh niên Việt Nam ai cũng mang trong mình khát vọng được góp sức bảo vệ Tổ quốc. Ông được biên chế vào Đại đội Lê Hồng Phong, Tiểu đoàn 4, Sư đoàn 341 đóng quân tại Vĩnh Linh, Quảng Trị – vùng đất được xem là “tuyến lửa” của miền Bắc trong thời kì chống Mỹ cứu nước. Đây là nơi thường xuyên hứng chịu bom đạn ác liệt của kẻ thù. Dù biết phía trước là hiểm nguy và cái chết luôn rình rập nhưng ông vẫn không hề sợ hãi mà luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn nhất. Điều đó cho thấy tinh thần dũng cảm và lòng yêu nước sâu sắc của người lính Việt Nam.
Vào năm 1965, khi chiến tranh ngày càng khốc liệt, đảo Cồn Cỏ trở thành vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Đây được xem là “mắt thần của miền Bắc”, có nhiệm vụ quan sát và bảo vệ vùng biển miền Trung. Chính vì vậy, quân Mỹ liên tục dùng máy bay và tàu chiến đánh phá dữ dội nhằm hủy diệt hòn đảo nhỏ bé này. Nhiệm vụ rất gian khổ và nguy hiểm nhưng ai cũng mong được ra Cồn Cỏ. Để cạnh tranh cùng các đơn vị khác,ông Trạc là Trung đội phó, bí thư chi bộ đã họp tổ Đảng và Trình bày sáng kiến cạo trọc đầu để tiết kiệm nước gội đầu khi ra đảo. Với lòng quyết tâm và sáng kiến đó trung đội của ông Trạc đã được chỉ huy đại đội Lê Hồng Phong lựa chọn ra giữ đảo. Họ hiểu rằng nhiệm vụ ấy vô cùng nguy hiểm, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào nhưng không ai chùn bước.Tất cả đều mang trong mình quyết tâm bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Qua lời kể của ông Trạc,em càng cảm nhận rõ hơn sự tàn khốc của chiến tranh nơi đảo Cồn Cỏ.Đêm mùa hè tháng 7 năm ấy, giữa muôn trùng sóng gió và sự bao vây của máy bay, tàu chiến địch, Trung đội 3 vượt 17 hải lý và đặt chân lên đảo tiền tiêu. Hàng vạn quả bom và đạn pháo liên tiếp trút xuống hòn đảo nhỏ bé cả ngày lẫn đêm. Có những ngày bom rơi dày đặc khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, khói lửa bao trùm khắp nơi. Đất đá bị cày xới, cây cối bị phá hủy hoàn toàn, nhiều khu vực trở nên hoang tàn. Tiếng máy bay gầm rú như những con thú giữ, tiếng bom nổ vang như muốn xé toạc bầu trời đã trở thành âm thanh quen thuộc đối với những người lính nơi đây.Họ phải sống trong những căn hầm chật hẹp, ẩm thấp để tránh bom đạn của kẻ thù.Cuộc sống vô cùng thiếu thốn và khổ cực. Có những thời điểm ác liệt,việc tiếp tế lương thực bị cắt đứt, người lính phải cầm hơi, chặt chuối rừng vắt nước uống để duy trì sự sống. Tuy vậy, không ai than vãn hay bỏ cuộc cả.Họ vẫn kiên cường bám đảo, quyết tâm chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Không chỉ thiếu thốn về vật chất, những người lính còn phải chịu đựng nỗi đau mất mát to lớn khi nhiều đồng đội lần lượt hi sinh. Trong chiến tranh, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Hôm nay họ còn cùng nhau chiến đấu, cùng nhau trò chuyện nhưng ngày mai có thể đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những người lính trẻ tuổi đã hi sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, bỏ lại sau lưng biết bao ước mơ và hoài bão. Mỗi lần nhắc đến đồng đội đã ngã xuống, ông Lê Hữu Trạc đều vô cùng xúc động và nghẹn ngào. Qua đó, em cảm nhận được tình đồng chí, đồng đội vô cùng thiêng liêng của những người lính trong chiến tranh. Họ xem nhau như anh em ruột thịt, luôn yêu thương, đùm bọc và sẵn sàng hi sinh vì nhau. Chính tình cảm ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua mọi khó khăn và tiếp tục chiến đấu.
Điều khiến em xúc động và khâm phục nhất chính là tinh thần bất khuất cùng nghị lực phi thường của người anh hùng Lê Hữu Trạc.Tháng 8/1968,khi là Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 4,E270,Quân khu 4,trong một chuyến trinh sát trận địa ở phía Tây Vĩnh Linh để chống địch đổ bộ bằng đường không, ông bị vướng bom nổ chậm, chiến sĩ liên lạc đi cùng hy sinh tại chỗ còn ông bị hất tung và vỡ nhãn cầu cả 2 mắt. Đó là nỗi đau và mất mát vô cùng lớn bởi đôi mắt chính là ánh sáng của cuộc đời con người. Mất đi đôi mắt đồng nghĩa với việc cuộc sống sau này sẽ vô cùng khó khăn. Thế nhưng ông không hề gục ngã hay tuyệt vọng.Dù phải sống trong bóng tối nhưng ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan và niềm tự hào về những năm tháng được chiến đấu vì Tổ quốc. Khi kể lại quá khứ, giọng ông vẫn bình thản , giản dị nhưng chứa đựng biết bao ý chí mạnh mẽ.Ông không nhắc nhiều đến đau thương của bản thân mà luôn nói về đồng đội, về những năm tháng chiến đấu hào hùng với niềm tự hào sâu sắc.Qua đó,em càng thêm khâm phục vẻ đẹp của người lính cách mạng Việt Nam:kiên cường, bất khuất và sẵn sàng hi sinh tất cả vì độc lập dân tộc.
Hình ảnh người anh hùng Lê Hữu Trạc khiến em liên tưởng đến biết bao thế hệ cha anh đã sống và chiến đấu anh dũng trong chiến tranh.Họ đều là những con người bình dị nhưng mang trong mình lòng yêu nước lớn lao.Họ sẵn sàng rời xa gia đình, quê hương, chấp nhận hi sinh tuổi trẻ và hạnh phúc riêng để đổi lấy hòa bình cho dân tộc.Chính những con người ấy đã làm nên sức mạnh to lớn giúp dân tộc Việt Nam vượt qua mọi khó khăn và chiến thắng kẻ thù xâm lược. Nhờ có sự hi sinh cao cả ấy mà hôm nay chúng em được sống trong hòa bình, được học tập dưới mái trường thân yêu và được lớn lên trong tình yêu thương của gia đình.
Qua câu chuyện về người anh hùng Lê Hữu Trạc, em càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Hòa bình không tự nhiên mà có, đó là thành quả được đánh đổi bằng máu , nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính . Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại, biết ơn những người đã hi sinh vì đất nước và cố gắng sống tốt hơn mỗi ngày . Là học sinh, em nhận thấy bản thân cần phải chăm ngoan, học tập thật tốt và rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích cho xã hội. Em cũng cần giữ gìn truyền thống yêu nước, tinh thần đoàn kết và lòng tự hào dân tộc để tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà thế hệ cha anh đã để lại.
“Câu chuyện thời hoa lửa – Chuyện một người anh hùng” đã để lại trong em rất nhiều cảm xúc sâu sắc và khó quên. Qua hình ảnh người anh hùng Lê Hữu Trạc, em càng hiểu rõ hơn sự khốc liệt của chiến tranh cũng như những hi sinh to lớn của thế hệ cha anh trong những năm tháng bảo vệ Tổ quốc. Họ đã sống, chiến đấu và cống hiến cả tuổi xuân của mình cho nền độc lập dân tộc mà không hề sợ hãi hay lùi bước trước bom đạn kẻ thù. Dù phải chịu biết bao đau thương, mất mát, thậm chí mang thương tật suốt đời, họ vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình. Những con người bình dị ấy đã trở thành những người anh hùng vĩ đại trong lòng người dân Việt Nam ta.
Câu chuyện về Lê Hữu Trạc không chỉ giúp em thêm tự hào về truyền thống yêu nước bất khuất của dân tộc mà còn khiến em càng trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay.Em hiểu rằng cuộc sống yên bình mà chúng em đang có được đã phải đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi trẻ của biết bao thế hệ đi trước.Vì vậy, mỗi người trẻ hôm nay cần phải biết sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội;luôn cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức và nuôi dưỡng lòng yêu nước để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.Em tin rằng hình ảnh người anh hùng Lê Hữu Trạc sẽ mãi là biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm, tinh thần bất khuất và ý chí kiên cường, truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau noi theo.
Học sinh: Trần Thảo Vy
Trường THCS Mỹ Thuận- Phường Mỹ Lộc



