Bài viết

Anh hùng Lê Hữu Trạc – Ánh Sáng Kiên Trung Không Bao Giờ Tắt

Quảng Trị26/08/2026Xã Sơn Linh (Đoàn xã Sơn Linh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lê Hữu Trạc – Ánh Sáng Kiên Trung Không Bao Giờ Tắt

Trong ký ức của những người lính từng đi qua thời hoa lửa, chiến tranh không chỉ có bom đạn khốc liệt mà còn là nơi tôi luyện nên những ý chí thép. Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc là một minh chứng sống động cho tinh thần kiên trung ấy. Dù đôi mắt đã khép lại vĩnh viễn, hành trình cuộc đời ông vẫn tiếp tục được viết bằng thứ ánh sáng diệu kỳ đến từ lòng yêu nước, ý chí vượt lên nghịch cảnh và khát vọng sống có ích cho cuộc đời.

Tuổi đôi mươi kiên cường giữ vững "mắt thần" Cồn Cỏ

Cựu chiến binh Lê Hữu Trạc sinh năm 1941 tại thôn Xuân Dục, xã Xuân Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình (nay là xã Trường Ninh, tỉnh Quảng Trị)—một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Lớn lên bên dòng Long Đại xanh trong, tuổi thơ ông thấm đẫm những câu chuyện về những người con gan dạ, kiên trung chống giặc bảo vệ quê hương. Khi cuộc chiến bước vào giai đoạn khốc liệt, nhận thức được tầm quan trọng của đảo tiền tiêu Cồn Cỏ—được ví như "mắt thần" bảo vệ miền Bắc và chi viện cho chiến trường miền Nam—ông đã xung phong ra đảo để bảo vệ đất trời Tổ quốc.

Gần 1.000 ngày đêm trên đảo Cồn Cỏ là quãng thời gian ông cùng đồng đội đối diện với sinh tử cận kề dưới làn mưa bom bão đạn. Có những ngày máy bay và tàu chiến Mỹ quần thảo liên tục, cày nát từng tấc đất công sự. Điều kiện sống trên đảo vô cùng thiếu thốn khi nước ngọt phải chắt chiu từng giọt, lương thực và thuốc men luôn bị phong tỏa. Trên cương vị Trung đội phó kiêm Bí thư chi bộ, ông đã đưa ra một sáng kiến độc đáo: vận động đồng đội cùng cạo trọc đầu để tiết kiệm nước ngọt sinh hoạt và thuận lợi hơn khi đánh trận. Trong hoàn cảnh gian nan ấy, tinh thần chia ngọt sẻ bùi, nhường nhau từng ngụm nước, nắm gạo hay điếu thuốc đã trở thành điểm tựa vững chắc để những người lính kiên cường bám trụ trận địa, bảo vệ đảo quê hương. Với những chiến công dũng cảm, ông đã vinh dự 3 lần nhận danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ.

Ý chí kiên cường vượt qua bóng tối cuộc đời

Mùa xuân năm 1968, Lê Hữu Trạc trở về đất liền, đảm nhiệm chức vụ Chỉ huy Đại đội Lê Hồng Phong tham gia đánh chặn địch ở chiến trường Quảng Trị. Sau đó, ông được bổ nhiệm làm Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 270, Quân khu 4. Vào tháng 8 năm 1968, trong một lần đi trinh sát thực địa tại phía Tây Vĩnh Linh để chuẩn bị phương án chống địch đổ bộ đường không, một tai nạn khốc liệt đã xảy ra khi đội hình vướng phải bom nổ chậm. Người chiến sĩ liên lạc đi cùng hy sinh tại chỗ, còn ông bị thương nặng và vĩnh viễn mất đi đôi mắt.

Rời quân ngũ với thương tật đặc biệt nặng, người lính trẻ không tránh khỏi những trăn trở làm sao để sống có ích, không trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Tại trại an dưỡng Ba Vì, ông đã gặp cô Kim Thị Mão, một người con gái quê Hà Tây. Cảm phục trước nghị lực và nhân cách của người thương binh, bà đã quyết định theo ông về Xuân Ninh sinh sống, tình nguyện làm đôi mắt dẫn đường cho ông suốt quãng đời còn lại. Sự ra đi của bà vào tháng 7 năm 2025 đã để lại một khoảng trống mênh mông trong lòng ông, nhưng những nghĩa tình son sắt ấy vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn người lính khiếm thị.

Thắp sáng hy vọng cho những mảnh đời khiếm thị

Không chịu khuất phục trước số phận bóng tối, ông Lê Hữu Trạc đã tham gia Hội người mù và bằng sự tận tâm, trách nhiệm, ông được tín nhiệm bầu giữ chức Chủ tịch Hội người mù đầu tiên của tỉnh Quảng Bình. Trên cương vị này, ông đã không quản ngại khó khăn, đi khắp các địa phương để vận động xây dựng tổ chức hội, mở các lớp dạy nghề và tạo việc làm cho những người khiếm thị, giúp họ tự tin nuôi sống bản thân và hòa nhập với cộng đồng. Mỗi lần gặp một thương binh hay người khiếm thị, ông lại kể câu chuyện của đời mình để chia sẻ với mọi người thông điệp: ánh sáng cuộc đời là không bao giờ tắt.

Tháng 4 năm 2018, cựu chiến binh Lê Hữu Trạc vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Với ông, phần thưởng này không thuộc về riêng mình, mà là sự tri ân thiêng liêng dành cho những đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường Cồn Cỏ, Cửa Việt, Vĩnh Linh năm xưa.

Hôm nay, trong căn nhà nhỏ yên bình ở Xuân Ninh, người anh hùng ấy vẫn lặng lẽ ngồi trước hiên nhà nghe tiếng gió từ phía biển thổi về. Dù đã từ rất lâu không thể nhìn thấy biển trời, nhưng trong sâu thẳm ký ức, Cồn Cỏ vẫn hiện lên với màu xanh của biển, màu đỏ của cờ Tổ quốc và hình ảnh những người đồng đội tuổi đôi mươi. Đó chính là thứ ánh sáng kiên trung chưa bao giờ tắt trong cuộc đời của ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn