ANH HÙNG LÊ THỊ RIÊNG: BỊ GIẶC TRA TẤN, ĐỐT CHÁY TRƠ XƯƠNG BÀN TAY, SAU ĐÓ SÁT HẠI ĐÚNG TẾT MẬU THÂN
ANH HÙNG LÊ THỊ RIÊNG: BỊ GIẶC TRA TẤN, ĐỐT CHÁY TRƠ XƯƠNG BÀN TAY, SAU ĐÓ SÁT HẠI ĐÚNG TẾT MẬU THÂN - Chuyện với Năng số 40
Gần đây Công viên Lê Thị Riêng liên tục được nhắc đến khi liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và hàng chục hài cốt liệt sĩ được tìm thấy. Nhưng liệu có ai biết vì sao công viên được tên là Lê Thị Riêng? Đằng sau cái tên đó có 1 bí mật nào?
Lê Thị Riêng không chỉ là một cái tên, mà là một biểu tượng rực rỡ của Phụ nữ miền Nam Thành đồng. Trên cương vị Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam và Phó Hội trưởng Hội Liên hiệp Phụ nữ Giải phóng miền Nam, bà là ngọn cờ đầu, là linh hồn tổ chức những cuộc đấu tranh chính trị sắc bén ngay trong lòng địch.
Bà là nỗi khiếp sợ của bộ máy chính quyền Sài Gòn lúc bấy giờ bởi tài năng địch vận và khả năng quy tụ quần chúng đấu tranh trực diện.
Lê Thị Riêng được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND năm 2001 không chỉ vì đóng góp to lớn trong phong trào phụ nữ miền Nam, mà bởi sự hy sinh của bà là khúc tráng ca bi hùng cho thấy sự tàn ác của chính quyền tay sai.
Ngày 9 tháng 5 năm 1967, trên đường đi công tác ở khu vực chợ Đa Kao (Sài Gòn), tổ chức bị lộ. Bà bị tên phản bội Ca Vĩnh Phối chỉ điểm, nhận mặt và rơi vào tay mật vụ địch.
Đối mặt với đòn thù man rợ: Kẻ thù coi bà là một "chiến lợi phẩm" lớn nhằm khai thác thông tin tổ chức cách mạng. Chúng luân chuyển bà từ Biệt đội 23 sang phòng thẩm vấn đặc biệt của CIA, rồi tống vào phòng hoạt vụ Tổng nha Cảnh sát. Tại đây, chúng áp dụng những ngón đòn nhục hình dã man nhất: đánh đập tàn nhẫn, châm điện, nhấn nước ngạt thở... Man rợ tột cùng, kẻ thù đã dùng lửa đốt trơ xương ngón tay của bà. Thể xác bị hành hạ đến cùng cực, cộng thêm những chiêu bài gian trá để dụ dỗ, mua chuộc, nhưng tất cả đều bất lực trước ý chí sắt đá của người nữ cộng sản. Bà không hé răng lấy nửa lời khai báo, kiên quyết bảo vệ cơ sở cách mạng.
Ngày 31 tháng 1 năm 1968 (tức mùng 2 Tết Mậu Thân), giữa lúc tiếng súng Tổng tiến công đang rền vang khắp Sài Gòn, chính quyền Việt Nam Cộng hòa đã lén lút thủ tiêu bà tại bốt Bà Hòa ở Chợ Lớn. Bà ngã xuống trong tư thế của một người chiến thắng, hiến dâng giọt máu cuối cùng cho độc lập dân tộc.
Máu của nữ anh hùng Lê Thị Riêng đã hòa cùng máu của hàng ngàn chiến sĩ vô danh ngã xuống trong chiến dịch Mậu Thân 1968. Việc Thành phố Hồ Chí Minh quyết định đặt tên công viên là Lê Thị Riêng – nơi từng là nghĩa trang đô thành và hiện tại vẫn đang ôm vào lòng xương máu của hàng chục hài cốt liệt sĩ vừa được tìm thấy mang một ý nghĩa biểu tượng vô cùng to lớn. Nó không chỉ là sự vinh danh một cá nhân anh hùng xuất chúng, mà Công viên Lê Thị Riêng chính là một "đài kỷ niệm sống", một chứng nhân lịch sử nhắc nhở các thế hệ người Việt Nam: Mỗi tấc đất, mỗi bóng cây, mỗi sự bình yên của ngày hôm nay đều được đổi bằng thanh xuân, bằng máu xương của hàng triệu anh hùng liệt sĩ.



