ANH HÙNG LÊ THỊ TUYẾT (1949 - 1968)
PHẪU THUẬT LAY G.AN NGƯỜI NỮ CỘNG SẢN, NGUỴ NAU LEN ĂN . ANH HÙNG LÊ THỊ TUYẾT (1949 - 1968)

PHẪU THUẬT LAY G.AN NGƯỜI NỮ CỘNG SẢN, NGUỴ NAU LEN ĂN . ANH HÙNG LÊ THỊ TUYẾT (1949 - 1968)
“Em… không khai chi hết. Nếu sống được, chị nói mạ gởi cho em BỘ QUẦN ÁO. Còn nếu chết thì thôi!”.
Qua lời kể của ông Trần Phúc Hàng – nguyên Xã đội phó xã Hải Xuân ngày ấy, hiện lên hình ảnh một cô gái nhỏ nhắn nhưng đầy nghị lực. Gia cảnh bi đát khi cha là liệt sĩ thời chống Pháp, mẹ đi bước nữa, Lê Thị Tuyết sống cùng chị gái và giác ngộ lý tưởng từ khi mới 13, 14 tuổi. Không quản ngại gian khổ, người thiếu nữ ấy thoắt ẩn thoắt hiện nơi rú Thi Ông, rú Trà Lộc âm u. Có những đêm nằm hầm bí mật, cơn SỐT RÉT RỪNG HÀNH HẠ quặn thắt, chị vẫn cắn răng chịu đựng không một tiếng rên. Dưới bom đạn ác liệt, hình ảnh người y tá dũng cảm lao vào MƯA ĐẠN để giành giật lại mầm sống cho đồng đội mãi in đậm trong tâm trí những người lính năm xưa.
Sáng 5/7/1968, lũ lính “Trâu Điên” thuộc Tiểu đoàn 2 ,Thủy quân lục chiến ngụy mở trận càn quét khát máu. Bà Lê Thị Huê, một người dân trong làng bị bắt cùng sáng hôm đó, đã tận mắt chứng kiến chuỗi ngày ĐIA NGUC TRAN GIAN của chị Tuyết. Chúng trói chị vào gốc mít sát bờ sông Vĩnh Định, LOT SACH QUAN AO hai người phụ nữ để chà đạp nhân phẩm. Bọn tay sai dùng nước xà phòng trộn ớt bột đổ ồng ộc vao mieng , rồi mang giày đinh DĂM ĐAP LEN BUNG cho nước ọc ngược ra ngoài. Sự TRA TAN DA MAN lặp đi lặp lại khiến chị TỈNH RỒI LẠI MÊ. Thế nhưng, đứng trước nanh vuốt QUY DU chị vẫn kiên trung một lòng, không hé răng nửa lời bạo lộ cơ sở cách mạng.
Bất lực trước ý chí THÉP của người con gái đất Hải Lăng, chiều ngày thứ ba, chúng lôi chị xuống mép sông. Theo lời bà Huê, không gian bỗng xé toạc bởi tiếng thét căm hờn: “Đả đảo Mỹ ngụy. Hồ Chí Minh muôn năm!”, rồi tiếng súng chát chúa vang lên. Chị ngã xuống, nhưng tội ác của bầy thú khát máu CHƯA DỪNG LẠI. Bọn chúng lấy dao gam XEO THIT , CAT TAI , M.OI G.AN chị ngay giữa thanh thiên bạch nhật. 10 tên lính ngụy lấy G.AN chị nấu lên chia làm 11 miếng để ăn, miếng thứ 11 chúng hèn hạ ép bà Huê nuốt. Một sự MAN RO TOT CUNG , mất hết nhân tính, biến cái C.HET của nữ liệt sĩ thành một bản anh hùng ca ĐAM M.AU NHẤT lịch sử kháng chiến.
Sự hy sinh thảm khốc nhưng vĩ đại của liệt sĩ Lê Thị Tuyết đã trở thành ngọn lửa thổi bùng lòng căm thù giặc, dẫn lối cho quân dân Quảng Trị dâng cao ngọn cờ chiến thắng. Hôm nay, bên dòng sông Vĩnh Định, tượng đài chị vút cao sừng sững. Câu chuyện về chị nhắc nhở chúng ta một chân lý: Mất nước là mất tất cả. Sự hi sinh thực sự chỉ đến khi con người đánh mất đi lý tưởng thiêng liêng. Đặt lợi ích quốc gia, dân tộc lên hàng đầu là bổn phận, là cách duy nhất để thế hệ hôm nay đền đáp những phần THIT NAT XUONG TAN của cha anh đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất mẹ.



