Anh hùng Lê Trần Mẫn
Trong những ngày khói lửa của cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, khi “lò vôi thế kỷ” trở thành biểu tượng của sự ác liệt tột cùng, y tá Lê Trần Mẫn được tăng cường lên tuyến đầu đã để lại một dấu ấn không thể nào quên. Là một trong những nữ chiến sĩ trẻ nhất của đơn vị, Mẫn bước vào cuộc chiến với chiếc ba lô nhỏ chứa đầy bông băng, thuốc men và một trái tim gan dạ hiếm thấy.
Giữa tiếng pháo rền và những triền núi bị cày xới bởi bom đạn, Mẫn luôn có mặt nơi nguy hiểm nhất. Cô chạy băng qua những đoạn hào sập, vượt qua tầm bắn của địch để đưa thương binh về nơi an toàn. Đôi tay nhỏ bé của cô nhiều lần run lên vì lạnh và vì kiệt sức, nhưng chưa khi nào chùn lại trước một tiếng gọi cứu thương nào. Với cô, mỗi người lính là một sinh mạng phải được giành giật khỏi lằn ranh giữa sống và chết.
“Lò vôi thế kỷ” không chỉ là nơi nung nấu đất đá, mà còn là nơi thử lửa lòng can đảm của bao chiến sĩ – và Mẫn là một trong những người đã bước qua ngọn lửa ấy mạnh mẽ nhất. Chính tinh thần kiên cường, sự tận tụy với nghề y và tình thương dành cho đồng đội đã biến cô thành biểu tượng thầm lặng của những người phụ nữ Việt Nam trên tuyến đầu.
Ngày hòa bình trở lại, những vết thương chiến trường có thể đã lành, nhưng hình ảnh y tá Lê Trần Mẫn với ánh mắt kiên nghị giữa khói bom vẫn còn sống mãi trong ký ức của những người từng chiến đấu bên cô. Đó là hình ảnh đẹp của lòng dũng cảm, của một trái tim nhân hậu, và của sức mạnh bất khuất của con người Việt Nam trong thời khắc cam go nhất của Tổ quốc.


