Anh hùng Lê Trung Nuôi và trận đánh tháng 6-1969
Lê Trung Nuôi là một chiến sĩ đặc công thuộc Đại đội 25 đặc công cánh trung, Mặt trận 44 Quảng Đà, từng tham gia nhiều trận chiến đấu ác liệt trong kháng chiến chống Mỹ. Một trong những trận đánh để lại dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời ông diễn ra vào cuối tháng 6-1969, khi tổ chiến đấu của ông được giao nhiệm vụ đánh vào khu tập kết xe tăng của quân Mỹ, ngăn chúng lên chi viện cho lực lượng địch tại Thượng Đức.
Khoảng tháng 6-1969, Đại đội 25 đặc công thành lập một tổ chiến đấu gồm 5 người, do đồng chí Uyển phụ trách, trong đó có Lê Trung Nuôi, khi ấy là xạ thủ B41.
Nhiệm vụ của tổ là phối hợp với các lực lượng khác tiêu diệt một đại đội bộ binh và 15 xe tăng của quân Mỹ đang từ Đà Nẵng lên chi viện cho Chi khu quận lỵ Thượng Đức. Việc ngăn chặn đoàn xe tăng có ý nghĩa quan trọng bởi nếu lực lượng này lên được Thượng Đức, chúng có thể gây nguy hiểm cho bộ đội ta đang chiến đấu và đứng chân tại khu vực.
Ngay sau khi nhận nhiệm vụ, tổ chiến đấu hành quân trong ngày để kịp đến vị trí xuất phát vào ban đêm. Tuy nhiên, trong quá trình cơ động, tổ bị địch phát hiện. Pháo sáng, súng đại liên và súng cối của đối phương liên tiếp bắn về phía các chiến sĩ. Không nổ súng đáp trả, tổ quyết định rút ra an toàn và chờ cơ hội khác.
Trở về căn cứ, cán bộ chỉ huy đại đội trực tiếp động viên, đồng thời quán triệt mức độ khẩn trương của nhiệm vụ. Sau hai ngày bổ sung lương thực, đạn dược và rút kinh nghiệm từ lần hành quân trước, tổ tiếp tục lên đường.
Lần này, các chiến sĩ đến vị trí tập kết thuận lợi hơn. Khoảng hơn 18 giờ, tổ đã có mặt tại trận địa. Đồng chí Uyển phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng người, xác định mục tiêu chủ yếu là 15 xe tăng của địch. Nếu bị phát hiện trước khi kịp rút, các chiến sĩ sẽ chiến đấu bằng lựu đạn.
Trận đánh lúc 2 giờ sáng
Đúng theo hiệp đồng, 2 giờ sáng, các lực lượng đồng loạt nổ súng. Bãi xe tăng của đối phương lập tức bị đạn B40, B41 đánh phá.
Lê Trung Nuôi bắn hết cơ số đạn mang theo vào những chiếc xe tăng địch. Do bị đánh bất ngờ, đối phương chưa kịp phản ứng mạnh. Sau khi hoàn thành phần nhiệm vụ của mình, ông đứng quan sát để tìm đồng đội nhưng không thấy ai, rồi lùi lại khoảng 20m.
Không lâu sau, quân địch gọi lực lượng chi viện bằng đường không. Pháo sáng từ máy bay kết hợp với pháo sáng từ các căn cứ chung quanh khiến cả khu vực sáng rõ như ban ngày. Pháo binh từ căn cứ sông Vu Gia và vùng B Đại Lộc liên tục dội xuống trận địa.
Khoảng 30 phút sau, Lê Trung Nuôi vượt qua Quốc lộ 14 và tiếp tục nằm chờ đồng đội.
Trong ánh sáng của pháo sáng, ông nhìn thấy đồng chí Uyển đang vượt qua Quốc lộ 14. Địch cũng phát hiện mục tiêu và lập tức bắn dữ dội về phía người chỉ huy.
Khi pháo sáng tắt, Nuôi bò đến chỗ Uyển, kéo đồng đội vào một bờ gò để băng bó. Nhưng vết thương của Uyển quá nặng. Hai cuộn băng vẫn không thể phủ kín vết thương.
Trong tình thế nguy cấp, người chỉ huy vẫn cố gắng chịu đựng và nói với Lê Trung Nuôi:
“Hãy nhanh chóng rút về căn cứ, báo cáo trung đoàn: Tổ ta đã hoàn thành nhiệm vụ”.
Khi địch bắt đầu phản công, Uyển tiếp tục yêu cầu Nuôi chấp hành mệnh lệnh. Ông đồng thời lần tay đến quả lựu đạn.
Hiểu ý người chỉ huy, Lê Trung Nuôi bò ra khỏi vị trí. Khi đã cách đó hơn 100m, ông nghe tiếng lựu đạn nổ tại nơi đồng chí Uyển ở lại.
Khoảng 15 phút sau, máy bay trực thăng của đối phương xuất hiện, hạ cánh xuống khu vực rồi sau đó bay về hướng Đà Nẵng. Từ thời điểm ấy, Lê Trung Nuôi không còn biết thêm tin tức về người chỉ huy của mình.
Thoát khỏi vòng vây
Trời gần sáng khi Lê Trung Nuôi rời khỏi trận địa. Tiếp tục di chuyển trong điều kiện ấy có nguy cơ bị địch phát hiện. Không thể ẩn náu lâu ngoài đồng, ông quyết định tìm đến một nhà dân.
Một bà cụ ra mở cửa. Nuôi chủ động nói mình là bộ đội giải phóng và xin được ở nhờ đến tối để trở về đơn vị.
Bà cụ mở cửa cho ông vào.
Trong căn nhà chứa lương thực và dụng cụ của gia đình, người chiến sĩ đặc công nằm xuống nghỉ với một khẩu B41 không còn đạn và hai quả lựu đạn, trên người chỉ mặc quần đùi, không có áo. Sau một đêm chiến đấu căng thẳng, vừa mệt vừa đói, ông nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, ông nhận thấy gia đình đã rời khỏi nhà. Trong hoàn cảnh ấy, Nuôi nghĩ đến tình huống xấu nhất: nếu quân địch xuất hiện, ông sẽ sử dụng hai quả lựu đạn để chiến đấu đến cùng.
Nhưng từ sáng đến chiều, thôn xóm vẫn yên tĩnh. Đợi trời tối hẳn, ông rời khỏi căn nhà để trở về đơn vị, mang theo lòng biết ơn đối với gia đình bà cụ đã che chở cho mình.


