Cựu chiến binh

ANH HÙNG LÊ VĂN BÁT

Lê Văn Bát là một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị trong những năm kháng chiến chống Mỹ ác liệt, đặc biệt là mùa hè đỏ lửa 1972 ở Thành cổ. Ông đã trực tiếp vượt sông Thạch Hãn, chiến đấu giữa mưa bom bão đạn và chứng kiến sự hy sinh của nhiều đồng đội. Sau chiến tranh, ông trở về đời thường, sống giản dị nhưng luôn mang trong mình ký ức không thể phai mờ về những năm tháng “thời hoa lửa”, tích cực kể lại câu chuyện quá khứ để nhắc nhở thế hệ trẻ trân trọng hòa b

Đồng Tháp09/03/2026Nguyễn Gia Phúc4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dẫu được gọi bằng bao nhiêu mỹ từ hay viết lại bằng bao nhiêu vần thơ, chiến tranh vẫn mang bản chất hủy diệt, chia ly và mất mát. Trong ánh mắt hồi tưởng của cựu chiến binh Lê Văn Bát, “nhật kí hoa lửa” không phải những trang văn thi vị mà là những lát cắt máu thịt. Thành cổ Quảng Trị – mùa hè đỏ lửa năm 1972 hiện lên như địa ngục trần gian. Đạn thay lời, máu nhuộm đỏ cả dòng Thạch Hãn. Hàng nghìn người lính bơi qua sông, nhưng đến bờ chỉ còn lại vài chục. Họ lặng lẽ ra đi, bỏ lại sau lưng mẹ già, những lá thư chưa kịp gửi và cả tuổi hai mươi còn dang dở. Trong tiếng đại bác gầm vang, những người trẻ đã hóa thành lịch sử. “Thời hoa lửa” vì thế vừa kiêu hãnh, vừa bi tráng – nơi lý tưởng hòa cùng hy sinh.

Bước vào chiến trường Quảng Trị năm 1972, Lê Văn Bát đã nhập ngũ và được biên chế vào Trung đoàn 102, Sư đoàn 308, từ đây ông chính thức đối diện với những thử thách khắc nghiệt nhất của đời lính. Ông tham gia chiến đấu trên mặt trận Bình – Trị – Thiên, trong đó có trận chiến 81 ngày đêm giữ Thành cổ Quảng Trị (28/6 – 16/9/1972) — một trong những trận đánh ác liệt nhất của chiến tranh chống Mỹ. Trong giai đoạn này, quân và dân ta phải chịu hàng trăm nghìn tấn bom đạn, nhưng vẫn kiên cường bám trụ trước sức công phá mạnh mẽ của địch.

Trong 81 ngày đêm diễn ra chiến tranh, Thành cổ và khu vực xung quanh phải hứng chịu vô số bom đạn, pháo, hỏa lực áp đảo, khiến cho biết bao người đồng đội của ông đã ngã xuống dưới chiến trường khốc liệt, giữa mưa bom bão đạn và sự thiếu thốn trăm bề. Ông là một trong số rất ít chiến sĩ còn trụ lại, kiên cường bám trụ bên dòng Thạch Hãn, trực tiếp chứng kiến những hy sinh và mất mát đau thương của đồng đội.

Thế nhưng, chiến tranh vẫn chưa buông tha người lính trẻ. Trong một trận đánh giữ đầu cầu sông Thạch Hãn vào ngày 25/8/1973, giữa làn bom đạn dội xuống dữ dội, ông Lê Văn Bát bị thương nặng và mất đi cánh tay trái. Sau đó ông được đồng đội khẩn trương đưa ra Bắc để điều trị, phục hồi sức khỏe. Dẫu phải mang trên mình thương tật suốt đời, ông không hề bi quan hay gục ngã. Trái lại, ông luôn được đồng đội và cấp trên trân trọng bởi lòng dũng cảm và ý chí sắt đá, chưa từng khuất phục trước kẻ thù. Sự ra đi của bao người đồng chí trở thành động lực để ông sống mạnh mẽ, tiếp tục cống hiến và giữ trọn lời thề của người lính. Ông tự nhủ phải bước tiếp, phải sống thật xứng đáng với những người đã nằm lại nơi tuyến lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn