Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LÊ VĂN CAO

Lai Châu06/08/2026Đoàn xã Phúc Thọ Lâm Hà (Phúc Thọ Lâm Hà)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Văn Cao, sinh năm 1943, dân tộc Kinh, quê ở xã Phổ Cường, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, vào bộ đội tháng 12 năm 1963. Khi được tuyên dương Anh hùng đồng chí là đại đội trưởng đại đội 3, tiểu đoàn 1 thuộc trung đoàn 2, sư đoàn 3, Quân khu 5, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

   Xuất thân gia đình rất nghèo, cha mất sớm, anh em đều đi ở từ nhỏ, khi mới 6 tuổi, Lê Văn Cao phải đi ăn xin để nuôi mẹ ốm. Vào Sài Gòn bán kem đến khi 15 tuổi, Lê Văn Cao lại trở về quê đi ở. Sống nghèo khổ trong xã hội bị đế quốc và tay sai bóc lột đàn áp dã man, đồng chí sớm giác ngộ cách mạng, có lòng yêu nhân dân, vêu đất nước. Năm 16 tuổi, Lê Văn Cao nhập ngũ vào bộ đội địa phương huyện Đức Phổ.

   Sau một năm trực tiếp chiến đấu, tham gia 3 trận đánh đều hoàn thành tốt nhiệm vụ, đồng chí được cử đi học lớp đào tạo cán bộ sơ cấp. Tháng 4 năm 1967, Lê Văn Cao được điều về sư đoàn 3, chiến đấu trên mặt trận Quảng Ngãi, Bình Định. Từ đó cho đến hết năm 1968, đồng chí đã chỉ huy đơn vị đánh 8 trận (4 trận ở cương vị chỉ huy trung đội, 4 trận ở cương vị chỉ huy đại đội) đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

   Trong trận Trung Xuân (huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định) tháng 12 năm 1967, khi đánh đến hàng rào thứ nhất, bị hỏa lực địch bắn chận dữ dội, trung đội chưa tiến được, Lê Văn Cao bình tĩnh chỉ huy hỏa lực kiềm chế, dẫn đầu đơn vị đạp rào đánh thẳng vào giữa căn cứ địch, cùng đơn vị bạn tiêu diệt toàn bộ địch ở đầy. Sau đó đem vị nhận nhiệm vụ trụ lại trong cứ điểm vừa chiếm được. Mờ sáng hôm sau, địch phản kích có xe tăng, pháo và máy bay yểm hộ. Chúng oanh tạc dữ dội vào vị trí quân ta, Lê Văn Cao bị thương ở ngực, máu ra nhiều, được anh em đưa vào hầm cùng đồng chí trung đội phó cũng bị thương, Với sự yểm trợ của 10 xe tăng, bọn địch vây đánh, ném lựu đạn vào hầm. Hai anh em động viên nhau quyết tâm chiến đấu. Ba lần địch ném lựu đạn vào hầm, hai người nhanh tay nhặt ném ra ngoài. Lần thứ tư, chưa kịp ném trả thì lựu đạn nổ, đồng chí trung đội phó hy sinh, cửa hầm sập, Lê Văn Cao bị ngất. Khi tỉnh dậy thấy đã im tiếng súng, đồng chí cố gắng moi đất bò lên và tìm về đến đơn vị.

   Ngày 5 tháng 5 năm 1968, đơn vị Lê Văn Cao chặn đánh địch ở Đèo Nhông. Khi đoàn xe cơ giới được máy bay và tàu chiến yểm trợ tiến vào trận địa, đồng chí bình tĩnh chỉ huy tổ B.41 diệt 2 chiếc M.118. Nắm vững thời cơ địch đang rối loạn, đồng chí dẫn đầu đơn vị xung phong vượt qua đồng trống, tiến đến một chiếc xe M.118. Địch dùng trọng liên trên xe đánh trả. Đồng chí tổ chức hỏa lực bắn dữ dội buộc 2 tên Mỹ điều khiển trọng liên trên xe phải thụt xuống. Lê Văn Cao tranh thủ thời cơ có lợi nhất, cùng với một chiến sĩ nhảy lên thành xe. Một đường đạn từ xa bay tới, người chiến sĩ hy sinh. Lê Văn Cao lấy ngay quả thủ pháo từ tay đồng đội, giật nụ xòe, thả vào thùng xe, rồi nhảy xuống đất. Thủ pháo nổ, xe địch bốc cháy. Lê Văn Cao lại xách súng và 2 quả lựu đạn nhảy lên đánh chiếc xe thứ hai gần đó. Hai tên Mỹ vừa chạy ra khỏi xe thì bị đồng chí diệt luôn. Chiếm được chiếc xe đó, Lê Văn Cao dùng trọng liên 12,7 mi-li-mét, rồi đại liên trên xe bắn mạnh, yểm hộ đơn vị tiến công. Tin chiếm được 2 xe bọc thép truyền khắp trận địa làm đơn vị rất phấn khởi. Anh em động viên nhau “Học tập Lê Văn Cao bắt sống xe địch”. Liền sau đó, một đồng chí khác lại chiếm được 1 chiếc xe nữa. Địch cho máy bay oanh tạc ác liệt xuống trận địa. Đồng chí đứng thẳng trên xe dùng đại liên bắn trả máy bay, chi viện đắc lực cho đơn vị truy kích, giải quyết chiến trường.

   Trận này đơn vị Lê Văn Cao phá hủy và bát sống 5 xe bọc thép, diệt 10 tên Mỹ, thu 14 súng. Riêng đồng chí dùng thủ pháo đánh cháy 1 xe và chiếm 1 xe, diệt 6 tên Mỹ, được tặng thưởng Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhì.

   Trận đánh nêu lên nhiều bài học tốt về đánh xe cơ giới trong toàn sư đoàn, động viên sôi nổi phong trào diệt và bắt xe tăng địch.

   Qua 8 trận đánh, Lê Văn Cao đã chỉ huy đơn vị hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, diệt gần 100 tên địch, diệt gọn 2 trung đội địch, bắn cháy và bắt 5 xe bọc thép, thu 17 súng (có 4 trọng liên và đại liên), 2 máy thông tin, 1 máy thu thanh.

   Lê Văn Cao là một cán bộ có bản lĩnh chỉ huy chiến đấu vững vàng, có tác phong sâu sát, đoàn kết tốt, học tập tốt, được anh em tin yêu, mến phục.

   Năm 1968, trong Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn sư đoàn, Lê Văn Cao được nêu gương là một trong những ngọn cờ đầu của sư đoàn 3 và được tặng Huy hiệu Bác Hồ.

   Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Lê Văn Cao được Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng thưởng Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhì và tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn