Anh hùng Lao động

Anh hùng Lê Văn Hòa

Quảng Trị22/04/2026Trần Hồng Quân-UV BCH Đoàn cơ sở công ty Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình (Đoàn cơ sở công ty Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hòa sinh năm 1951 trong một gia đình nông dân nghèo ở Nghệ An. Năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai mới tròn 18 tuổi đã tình nguyện viết đơn tham gia Thanh niên xung phong.

“Ngày đó, thanh niên trong làng ai cũng muốn ra trận. Không ai nghĩ nhiều cho bản thân, chỉ mong góp một phần nhỏ để đất nước sớm hòa bình”, ông Hòa nhớ lại.

Sau khi huấn luyện ngắn ngày, ông được biên chế vào một đơn vị thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom và vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn – nơi được xem là “tọa độ lửa” của chiến tranh.

Công việc của họ bắt đầu khi trời vừa tối. Ban ngày máy bay địch đánh phá dữ dội, ban đêm đơn vị lại tranh thủ ra đường sửa chữa, khơi thông tuyến vận tải. Cuốc, xẻng, quang gánh là những “vũ khí” quen thuộc của những thanh niên tuổi mười tám, đôi mươi.

Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đá sạt xuống lấp kín con đường vừa mở. Nhưng khi nghe tiếng xe vận tải phía sau chờ thông đường, cả đơn vị lại dốc sức làm việc suốt đêm.

Ông Hòa kể lại một kỷ niệm mà đến nay vẫn còn in đậm trong trí nhớ. Một lần đơn vị đang san lấp hố bom thì máy bay địch quay lại ném bom. Một số đồng đội của ông đã hy sinh ngay bên con đường đang sửa.

“Chúng tôi chỉ kịp đưa các anh vào ven rừng, rồi lại tiếp tục làm đường. Vì nếu đường tắc thì hàng hóa không vào được chiến trường”, ông nói, giọng trầm xuống.

Những năm tháng ở Trường Sơn đã để lại trên cơ thể ông nhiều vết thương do bom đạn và sốt rét rừng. Năm 1975, đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với sức khỏe suy giảm nhưng trong lòng đầy niềm tự hào.

Trở lại cuộc sống đời thường, ông Hòa tiếp tục lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương và tích cực giúp đỡ các gia đình chính sách trong xã. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông luôn nhắc con cháu phải biết trân trọng hòa bình hôm nay.

Trên bức tường trong ngôi nhà nhỏ của ông vẫn treo những tấm huân chương và bằng khen – minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc.

Nhìn lại chặng đường đã qua, ông Hòa chỉ nói giản dị:

“Chúng tôi khi đó chỉ nghĩ mình làm tròn trách nhiệm của người thanh niên đối với đất nước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn