Anh hùng Lê Văn Phượng – Người giữ vững mạch thông tin trên chiếc xe tăng 390 trong Đại thắng Mùa Xuân 1975
Sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân và chiến tranh liên miên, Lê Văn Phượng lớn lên cùng khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương. Chứng kiến cảnh làng xóm bị bom đạn tàn phá, đồng bào phải chịu nhiều mất mát, ông sớm ý thức được trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với vận mệnh dân tộc. Khi Tổ quốc cần, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ với quyết tâm chiến đấu đến ngày đất nước thống nhất.

Lịch sử dân tộc Việt Nam đã ghi dấu biết bao người anh hùng thầm lặng. Họ không chỉ là những người trực tiếp xung phong nơi tuyến đầu, mà còn là những chiến sĩ âm thầm hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, góp phần làm nên những chiến thắng vang dội của dân tộc. Trong Đại thắng Mùa Xuân năm 1975, bên cạnh hình ảnh chiếc xe tăng 390 húc đổ cánh cổng chính Dinh Độc Lập, có một người lính luôn bình tĩnh giữa khói lửa chiến trường, đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Văn Phượng – Đại đội phó kỹ thuật kiêm pháo thủ trên xe tăng 390. Với tinh thần dũng cảm, trách nhiệm và bản lĩnh vững vàng, ông đã góp phần giữ vững mạch thông tin liên lạc thông suốt của mũi đột kích, giúp đội hình xe tăng hoàn thành nhiệm vụ lịch sử, đưa cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đến thắng lợi hoàn toàn.
Sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân và chiến tranh liên miên, Lê Văn Phượng lớn lên cùng khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương. Chứng kiến cảnh làng xóm bị bom đạn tàn phá, đồng bào phải chịu nhiều mất mát, ông sớm ý thức được trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với vận mệnh dân tộc. Khi Tổ quốc cần, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ với quyết tâm chiến đấu đến ngày đất nước thống nhất.
Sau thời gian huấn luyện, Lê Văn Phượng được biên chế vào lực lượng Tăng – Thiết giáp, một trong những binh chủng chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam. Với tinh thần ham học hỏi, tác phong cẩn trọng và trình độ chuyên môn tốt, ông được giao nhiệm vụ Đại đội phó kỹ thuật, đồng thời đảm nhiệm vị trí pháo thủ trên xe tăng 390. Đây là cương vị đòi hỏi người chiến sĩ không chỉ am hiểu kỹ thuật vận hành xe tăng mà còn phải thành thạo sử dụng hỏa lực, xử lý nhanh mọi tình huống phát sinh trong chiến đấu.
Trong chiến tranh hiện đại, một mệnh lệnh được truyền đi đúng lúc có thể quyết định thành bại của cả một trận đánh. Vì vậy, việc bảo đảm thông tin liên lạc giữa các xe tăng, giữa đội hình đột kích với sở chỉ huy luôn là nhiệm vụ sống còn. Là người phụ trách kỹ thuật trên xe tăng 390, Lê Văn Phượng đặc biệt chú trọng đến việc kiểm tra hệ thống liên lạc, bảo đảm mọi thiết bị hoạt động ổn định trước mỗi trận đánh. Ông hiểu rằng chỉ cần một sự cố nhỏ cũng có thể khiến đội hình mất liên lạc, ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch tác chiến.
Đầu năm 1975, sau những thắng lợi liên tiếp của quân và dân ta ở Tây Nguyên, Huế và Đà Nẵng, Bộ Chính trị quyết định mở Chiến dịch Hồ Chí Minh với mục tiêu giải phóng hoàn toàn miền Nam. Đơn vị xe tăng của Lê Văn Phượng được giao tham gia mũi tiến công chủ lực đánh thẳng vào trung tâm Sài Gòn. Đây là nhiệm vụ vô cùng vẻ vang nhưng cũng đầy hiểm nguy, bởi quân địch vẫn còn nhiều lực lượng và hỏa lực mạnh bố trí trên các tuyến phòng thủ.
Trong suốt quá trình hành quân thần tốc về Sài Gòn, xe tăng 390 phải vượt qua nhiều cầu cống, tuyến đường bị phá hủy và các trận địa phòng ngự của đối phương. Dù đối mặt với bom đạn và nhiều tình huống bất ngờ, Lê Văn Phượng luôn bình tĩnh kiểm tra hệ thống kỹ thuật, bảo đảm xe tăng vận hành ổn định và các thiết bị thông tin liên lạc hoạt động liên tục. Nhờ đó, mọi mệnh lệnh từ chỉ huy đều được truyền đạt nhanh chóng đến tổ lái, giúp chiếc xe tăng 390 giữ đúng đội hình và tiến về mục tiêu theo kế hoạch.
Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, đoàn xe tăng tiến vào trung tâm Sài Gòn. Khi tiếp cận khu vực Dinh Độc Lập, quân địch vẫn chống trả quyết liệt bằng súng bộ binh và hỏa lực từ các công sự còn lại. Trong điều kiện chiến đấu hết sức căng thẳng, việc giữ thông tin liên lạc thông suốt giữa các xe tăng và sở chỉ huy càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.
Lê Văn Phượng đã cùng đồng đội vừa chiến đấu vừa duy trì hoạt động của hệ thống liên lạc trên xe. Những mệnh lệnh điều chỉnh đội hình, phối hợp với các đơn vị bạn và xác định hướng tiến công đều được truyền đạt kịp thời. Chính sự thông suốt ấy giúp mũi đột kích không bị gián đoạn, giữ được nhịp độ tiến công và nhanh chóng áp sát mục tiêu cuối cùng.
Bên cạnh nhiệm vụ kỹ thuật, Lê Văn Phượng còn trực tiếp tham gia sử dụng hỏa lực trên xe tăng để chế áp các mục tiêu cản đường, phối hợp cùng các thành viên trong tổ lái bảo vệ an toàn cho chiếc xe tăng 390. Dưới làn đạn dày đặc của đối phương, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh và chính xác, góp phần tạo điều kiện để xe tăng tiếp tục tiến lên.
Khoảnh khắc chiếc xe tăng 390 tăng tốc húc đổ cánh cổng chính Dinh Độc Lập đã trở thành hình ảnh bất tử của lịch sử dân tộc. Khi cánh cổng sắt bật tung, quân giải phóng nhanh chóng tiến vào làm chủ dinh. Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, đánh dấu sự toàn thắng của Chiến dịch Hồ Chí Minh và kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Chiến thắng ấy là kết quả của sự hiệp đồng chặt chẽ giữa nhiều lực lượng. Trong đó, việc duy trì thông tin liên lạc thông suốt của mũi đột kích có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Nếu mệnh lệnh bị gián đoạn hoặc truyền đạt chậm trễ, đội hình tiến công có thể bị rối loạn, làm ảnh hưởng đến tốc độ và hiệu quả chiến đấu. Vì vậy, những đóng góp của Lê Văn Phượng tuy thầm lặng nhưng là một mắt xích không thể thiếu trong thành công của nhiệm vụ lịch sử.
Sau ngày đất nước thống nhất, Lê Văn Phượng tiếp tục phục vụ trong quân đội, tham gia công tác xây dựng lực lượng Tăng – Thiết giáp và truyền đạt kinh nghiệm chiến đấu cho lớp cán bộ, chiến sĩ trẻ. Ông luôn giữ lối sống giản dị, khiêm nhường, coi chiến công của mình là thành quả chung của đồng đội và của cả dân tộc.
Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, Lê Văn Phượng được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Danh hiệu cao quý ấy không chỉ ghi nhận lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của ông mà còn là sự tôn vinh những người lính thầm lặng đã góp phần làm nên Đại thắng Mùa Xuân năm 1975.
Ngày nay, khi nhắc đến chiếc xe tăng 390 tại Dinh Độc Lập, chúng ta thường nhớ đến khoảnh khắc lịch sử húc đổ cánh cổng chính. Nhưng phía sau hình ảnh ấy là sự cống hiến của cả một tập thể, trong đó có Anh hùng Lê Văn Phượng – người âm thầm bảo đảm hệ thống kỹ thuật và thông tin liên lạc, giúp mũi tiến công giữ vững tốc độ, sự phối hợp và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Cuộc đời và chiến công của Anh hùng Lê Văn Phượng là minh chứng rằng chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những hành động nổi bật trước mắt mọi người, mà còn bởi sự tận tụy, trách nhiệm và tinh thần sẵn sàng hy sinh của những con người lặng lẽ phía sau. Đó là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý thức trách nhiệm đối với Tổ quốc.
Hôm nay, khi đất nước đang phát triển trong hòa bình, thế hệ trẻ càng cần trân trọng những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu và tuổi xuân. Noi gương Anh hùng Lê Văn Phượng, mỗi người hãy không ngừng học tập, rèn luyện, cống hiến bằng chính năng lực của mình để xây dựng một Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh và xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.



