ANH HÙNG LÊ VĂN TÁM
Theo các tư liệu lịch sử truyền thống, Lê Văn Tám sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng Đa Kao, Sài Gòn. Sống trong cảnh đất nước bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh, tận mắt chứng kiến những tội ác của thực dân, người thiếu niên ấy đã sớm nuôi dưỡng lòng căm thù giặc sâu sắc. Tám tham gia làm liên lạc cho các đơn vị tự vệ, bí mật theo dõi các hoạt động của quân Pháp để báo tin cho cách mạng
ANH HÙNG LÊ VĂN TÁM
Trong những năm tháng đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta (1945), hình ảnh "ngọn đuốc sống" Lê Văn Tám đã trở thành một biểu tượng huyền thoại, đại diện cho ý chí quật cường và tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của thiếu nhi và nhân dân Việt Nam.
Theo các tư liệu lịch sử truyền thống, Lê Văn Tám sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng Đa Kao, Sài Gòn. Sống trong cảnh đất nước bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh, tận mắt chứng kiến những tội ác của thực dân, người thiếu niên ấy đã sớm nuôi dưỡng lòng căm thù giặc sâu sắc. Tám tham gia làm liên lạc cho các đơn vị tự vệ, bí mật theo dõi các hoạt động của quân Pháp để báo tin cho cách mạng.
Tháng 10 năm 1945, thực dân Pháp tập trung quân lương, vũ khí tại kho đạn Thị Nghè (Sài Gòn) nhằm chuẩn bị cho các đợt càn quét quy mô lớn vào chiến khu của ta. Đây là một trong những kho quân nhu quan trọng nhất, được bảo vệ nghiêm ngặt bởi hàng rào dây thép gai và lính gác dày đặc.
Trước tình thế đó, Lê Văn Tám đã tình nguyện nhận nhiệm vụ phá hủy kho đạn. Sau nhiều ngày quan sát quy luật canh gác, ông đã lẩn tránh được lính tuần tra, bí mật lọt vào bên trong kho. Biết rằng không thể rút lui an toàn sau khi đốt lửa, và cũng để đảm bảo ngọn lửa bùng phát mạnh nhất ngay lập tức, Lê Văn Tám đã có một quyết định phi thường: Tự tẩm xăng lên người, châm lửa biến mình thành một ngọn đuốc sống rồi lao thẳng vào những hòm đạn, thùng xăng của giặc.
Một tiếng nổ rung trời vang lên, kho đạn Thị Nghè chìm trong biển lửa. Đám cháy kéo dài nhiều giờ đồng hồ đã thiêu rụi hàng tấn đạn dược và xăng dầu của quân Pháp, gây thiệt hại nặng nề cho lực lượng xâm lược và làm nức lòng quân dân ta.
Hành động của Lê Văn Tám không chỉ là một chiến công quân sự mà còn là một đòn giáng mạnh vào tinh thần của quân đội viễn chinh Pháp thời bấy giờ. Hình ảnh "ngọn đuốc sống" rực cháy giữa đêm tối Sài Gòn đã trở thành ngọn lửa mồi, thổi bùng lên phong trào kháng chiến của thanh thiếu niên miền Nam.
Tên tuổi của ông đã đi vào thơ ca, nhạc họa, trở thành niềm cảm hứng cho bao thế hệ học sinh Việt Nam. Những bài hát như "Cùng nhau đi hồng binh" hay những câu chuyện kể về gương hy sinh của ông đã bồi đắp lòng yêu nước cho hàng triệu người trẻ. Tại TP. Hồ Chí Minh và nhiều tỉnh thành trên cả nước, tên của ông được đặt cho những công viên, trường học và con phố lớn nhằm ghi nhớ công ơn người anh hùng thiếu niên.
Dù sau này có những nghiên cứu về tính xác thực của nhân vật lịch sử (được cho là một biểu tượng được xây dựng từ tinh thần của nhiều chiến sĩ cảm tử), nhưng giá trị biểu tượng của Lê Văn Tám vẫn nguyên vẹn. Ông đại diện cho một thế hệ trẻ Việt Nam không ngại hy sinh, sẵn sàng dùng máu xương để đổi lấy độc lập, tự do.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng tinh thần Lê Văn Tám vẫn mãi là "ngọn lửa không bao giờ tắt" trong lòng dân tộc, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình và trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với non sông đất nước.



