ANH HÙNG LÊ VĂN TÁM NGỌN ĐUỐC SỐNG CỦA CÁCH MẠNG VIỆT NAM
NGỌN ĐUỐC SỐNG CỦA CÁCH MẠNG VIỆT NAM
Lê Văn Tám sinh năm 1932. Lê Văn Tám sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo khó tại làng Phong Phú, huyện Bình Chánh, tỉnh Gia Định (nay thuộc Thành phố Hồ Chí Minh). Cha anh đã từng hoạt động thời Nam Kì khởi nghĩa (1940). Ngày thực dân Pháp gây hấn ở Nam Bộ (9/1945), khi phong trào Việt Minh nổi dậy giành chính quyền, Lê Văn Tám, dù tuổi đời còn nhỏ nhưng đã sớm giác ngộ cách mạng. Cậu tham gia lực lượng Thanh niên Tiền phong và hăng hái tham gia các hoạt động chống Pháp. Sau vì hoàn cảnh riêng, gia đình anh lại phải trở về vùng địch tạm chiếm. Cảnh nhà túng thiếu, ngày ngày anh phải đi bán lạc rang. Anh thường lân la đến trạm gác một cây xăng đạn lớn giữa lòng thành phố. Là người thông minh, lanh lợi nên chẳng bao lâu đã trở nên “thân quen” với bọn lính gác. Hình ảnh những hòm đạn, những thùng xăngnằm trong kho gợi cho anh trí nhớ đến bao cảnh giết chóc dã man ở ngoài vùng tự do. Nghĩ đến gương những anh hùng đã anh dũng hi sinh của quân đội ta mà anh đã từng được nghe kể lại, anh bỗng nảy ra một ý định quyết liệt.
Được quân Anh che chở và giúp sức, ngày 23 tháng 9 năm 1945, giặc Pháp nổ súng ở Sài Gòn, hòng trở lại cướp nước ta. Nhân dân Sài Gòn sôi sục căm thù, xông lên đánh trả quân xâm lược. Tại một xóm lao động nghèo thuộc ngoại ô Sài Gòn có chú bé Lê Văn Tám . Tám mồ côi cha, ở với má, hàng ngày đem lạc rang đi bán dọc các phố đông. Tám biết rất rõ các tin chiến sự trong thành phố và hôm nào cũng đem kể lại với cô bác trong xóm. Trận đánh ở cầu Thị Nghè gần Sở thú, giặc Pháp chết cả trăm tên làm cho Tám hả dạ bao nhiêu thì hình ảnh các chiến sĩ trẻ hiên ngang đã ngã xuống bên các chiến lũy càng khiến cho Tám đau thương gấp bội, căm thù bọn giặc cướp nước gấp bội. Tám thường nghĩ: phải làm được cái gì cho xứng với các anh. Hồi này, chính quyền ta đã tạm thời rút ra bên ngoài chỉ để lại trong thành phố một đội cảm tử hoạt động. Tám được chú Ba Nhỏ, trung đội cảm tử, giao cho công việc dò tình hình giặc. Tám thông minh, kín đáo và gan dạ, nhiều lần được chú Ba Nhỏ ngợi khen. Trưa hôm đó, gặp chú Ba Nhỏ, Tám kể cho chú nghe những gì Tám đã chú ý sáng nay theo như chú dặn: các bốt giặc, các loại súng mới, chỗ đặt súng… Lại còn lính Tây, lính da đen, lính Việt Nam ở đâu kéo về chật các đồn, các bốt. Cái kho xăng ở Thị Nghè bỗng dưng đầy ắp những thùng to chất cao ngất, xe nhà binh đậu chật cái sân rộng, phuy xăng thì nhiều vô kể…
Chú Ba Nhỏ gật đầu:
– Tin quan trọng đó, Tám! Đúng là chúng chuẩn bị ruồng bố, phải tìm cách chặn chúng lại mới được.
– Chỉ cần một mồi lửa là xong chú à.
– Đâu có dễ thế cháu. Nhớ có tin gì mới lại cho chú biết ngay nhé.
Về nhà Tám vào bếp, hối má rang nhiều lạc thật ngon cho Tám tối nay đem bán cho bọn lính gác kho xăng uống rượu, như chúng đã dặn. Cơm nước xong, Tám đeo thùng lạc rang, vui vẻ chào má rồi đi ra phố. Anh thủ dầu xăng trong người rồi thản nhiên đem thùng lạc rang đến bán cho bọn lính gác như thường lệ. Lừa lúc bọn chúng vui chuyện mất cảnh giác, anh chạy bay vào kho xăng đạn như một luồng gió. Một que diêm lóe sáng, một tiếng nổ xé trời, tiếp đến là lửa. Lửa bùng lên cao ngất, lửa lan nhanh dữ dội, khói cuồn cuộn ngút trời… Trong cái biển lửa hừng hực ấy, giữa những tiếng nổ hỗn loạn, người ta còn kịp thấy bóng một em nhỏ, khắp người bốc cháy như một bó đuốc di chuyển trong các kho xăng. Toàn bộ cái kho đồ sộ chứa vũ khí, xăng dầu ở Thị Nghè đã bị “ngọn đuốc sống” Lê Văn Tám thiêu rụi.
Lê Văn Tám anh dũng hi sinh để chặn bàn tay đẫm máu của bọn đế quốc xâm lược, để đỡ bao đau khổ, chết chóc cho đồng bào. Lê Văn Tám xứng đáng là người con của thành đồng Tổ quốc, của dân tộc Việt Nam anh hùng. Đồng bào gọi anh là “Anh đuốc sống”. Hành động của Lê Văn Tám đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, của tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc và câu chuyện về Anh Lê Văn Tám đã trở thành một phần không thể thiếu trong truyền thống yêu nước của dân tộc Việt Nam. Gương anh chói sáng mãi trong lòng mỗi chúng ta.



