ANH HÙNG LỊCH SỬ NGUYỄN VĂN THOẠI
Là một người con Đà Nẵng, mỗi lần nghe đến tên Nguyễn Văn Thoại, lòng tôi lại dâng lên một niềm kính phục sâu sắc. Dù cuộc đời và chiến công của ông gắn liền với vùng đất An Giang – Châu Đốc xa xôi, nhưng ít ai quên rằng ông vốn sinh ra trên mảnh đất Quảng Nam – dải đất miền Trung đầy nắng gió, cách Đà Nẵng của chúng tôi không bao xa. Có lẽ cũng chính vì cái chất hiên ngang, chịu thương, chịu khó của người miền Trung mà ông đã viết nên một “câu chuyện thời hoa lửa” thật đặc biệt.
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, bên cạnh những trang sử rực lửa chống giặc ngoại xâm, còn có những câu chuyện thầm lặng nhưng vĩ đại của những con người đã mở đất, dựng làng, xây nên nền móng cho cuộc sống yên bình hôm nay. Một trong những người anh hùng ấy chính là Nguyễn Văn Thoại, thường gọi là Thoại Ngọc Hầu, người đã gắn cuộc đời mình với hành trình mở mang bờ cõi và dựng xây vùng đất phương Nam.
Nguyễn Văn Thoại sinh năm 1761 tại Quảng Nam, là bậc võ tướng tài ba dưới triều Nguyễn. Nhưng điều làm nên tên tuổi của ông không chỉ là tài thao lược mà còn là tầm nhìn vượt thời đại. Cả cuộc đời ông gắn liền với những công trình khai hoang, mở đất và bảo vệ biên cương, trong đó quan trọng nhất là vùng đất An Giang và Hà Tiên – nơi ông để lại dấu ấn sâu đậm.
Thời hoa lửa của ông không phải là những trận đánh nảy lửa nơi chiến trường (dù ông cũng từng lập công trong việc dẹp loạn, giữ biên thùy), mà chính là cuộc chiến với thiên nhiên khắc nghiệt, với bệnh tật, lũ lụt, thú dữ và muôn vàn khó khăn nơi vùng đất hoang vu. Năm 1818, ông chỉ huy hàng vạn dân binh đào con kênh lớn nối liền Rạch Giá – Long Xuyên, sau này được vua Minh Mạng ban tên kênh Thoại Hà để ghi nhớ công lao của ông. Không dừng lại ở đó, ông còn góp phần mở rộng hơn 100 xóm làng, lập chợ, dựng đồn, bảo vệ cư dân khỏi nạn ngoại xâm và giặc cướp.
Trong những năm tháng “hoa lửa” ấy, Nguyễn Văn Thoại không quản thân mình, ăn cùng dân, làm cùng dân, sống giữa sình lầy, muỗi đỉa để hoàn thành nhiệm vụ mở đất. Ông là mẫu người “quan áo vải” đúng nghĩa – gần dân, thương dân và xem việc dựng xây quê hương là lẽ sống cả đời.
Không chỉ với An Giang mà cả vùng đất Nam Bộ hôm nay vẫn còn lưu giữ dấu ấn của ông:
• Núi Thoại Sơn
• Kênh Thoại Hà
• Các đền thờ ở Long Xuyên, Châu Đốc
• Những câu chuyện dân gian về vị quan “hết lòng vì dân”
Nhìn lại, “câu chuyện thời hoa lửa” của Nguyễn Văn Thoại không phải là câu chuyện của gươm giáo, mà là câu chuyện của ý chí mở cõi, của tinh thần khai phá và của tấm lòng tận tụy với nhân dân. Ông đã hóa thân vào từng tấc đất, từng con kênh, từng làng mạc của miền Tây Nam Bộ – để rồi trở thành biểu tượng bất diệt của tinh thần lao khổ nhưng kiên cường, sáng tạo nhưng bền bỉ của người Việt.
Hôm nay, khi nhìn những dòng kênh thẳng tắp, những cánh đồng bạt ngàn, ta mới thấm thía hơn công lao to lớn của vị anh hùng mở đất. Nguyễn Văn Thoại đã không chỉ “khai hoang lập ấp”, mà còn gieo vào lòng hậu thế một bài học lớn: “Mọi sự yên bình hôm nay đều được đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu và ý chí sắt đá của những con người dám đối mặt với “thời hoa lửa” của riêng mình.”


