Anh hùng liệt sĩ A Vầu
Anh hùng liệt sĩ A Vầu sinh năm 1930, là người Pa Cô thuộc dân tộc Tà Ôi, quê ở xã Hồng Kim, huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế. A Vầu tham gia cách mạng từ năm 1955, được giao làm công tác giao liên, rồi cán bộ cơ sở, anh đã nêu cao quyết tâm, dũng cảm, mưu trí và xông xáo hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Năm 1955-1956, A Vầu thường xuyên dẫn đường cho cán bộ đi lại từ đồng bằng lên chiến khu, đã bảo đảm 100 chuyến đi an toàn.
A VẦU
Anh hùng liệt sĩ A Vầu sinh năm 1930, là người Pa Cô thuộc dân tộc Tà Ôi, quê ở xã Hồng Kim, huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế. A Vầu tham gia cách mạng từ năm 1955, được giao làm công tác giao liên, rồi cán bộ cơ sở, anh đã nêu cao quyết tâm, dũng cảm, mưu trí và xông xáo hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Năm 1955-1956, A Vầu thường xuyên dẫn đường cho cán bộ đi lại từ đồng bằng lên chiến khu, đã bảo đảm 100 chuyến đi an toàn.
Năm 1957-1960, Đảng phát động xây dựng A Lưới thành căn cứ địa cách mạng vững chắc trong toàn tỉnh Thừa Thiên Huế. A Vầu đã tích cực tuyên truyền vận động nhân dân làm bẫy đá, hầm chông để đánh địch, bảo vệ xóm làng. Cùng với đội du kích xã, có lần anh đã mưu trí diệt được 16 tên địch khi chúng đi dọc theo suối A Nôr. Một lần khác, cũng bằng cách đánh thô sơ, A Vầu đã diệt được 50 tên địch, khiến số còn lại phải rút chạy. Khi địch khủng bố quá mạnh, A Vầu vẫn kiên trì bám địa bàn hoạt động, một mình vừa chỉ đạo phong trào cách mạng địa phương, vừa trực tiếp làm giao thông liên lạc. Có lần A Vầu đã tổ chức cơ sở bí mật diệt 3 tên địch, thu 2 súng và 3 ba lô có tài liệu mật quan trọng của địch để nộp cho cấp trên.
Tháng 10-1960, địch mở đợt càn quét lớn ở miền núi, không cho nhân dân thu hoạch lúa. Từ hai xã Thượng Vinh, Thượng Hùng, chúng tổ chức đánh phá các vùng xung quanh, tưới xăng đốt rẫy lúa mùa đang và sắp thu hoạch, đốt phá các làng bản xung quanh căn cứ A Lưới, A So và khủng bố dã man đồng bào. Lần này A Vầu làm nhiệm vụ đưa dân làng đi gặt, anh đi trước để dò tình hình địch. Không ngờ bị địch phục kích, anh chỉ kịp hô lớn cho đồng bào chạy thoát. Địch bắt được anh, sau khi dùng nhiều biện pháp tra tấn dã man mà không khai thác được thông tin gì, chúng quyết định thủ tiêu người chiến sĩ kiên cường. Ngày 10-10-1960, A Vầu đã hy sinh.
Ngày 20-12-1994, A Vầu được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
HOÀNG VĂN VẺ
Anh hùng Hoàng Văn Vẻ sinh năm 1947, là người dân tộc Mường, quê ở xã Thu Cúc, huyện Thanh Sơn, tỉnh Vĩnh Phú (nay là tỉnh Phú Thọ). Hoàng Văn Vẻ xung phong lên đường nhập ngũ vào tháng 6-1967. Sau những ngày tháng miệt mài luyện tập, đồng chí được điều về phân đội phun lửa của Đại đội 91, Tiểu đoàn 902, Cục Hóa học. Từ năm 1968 đến năm 1972, Hoàng Văn Vẻ tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Tính tới năm 1973, Hoàng Văn Vẻ đã chỉ huy đơn vị diệt và làm bị thương gần 200 tên địch, bắn cháy 8 xe tăng, phá hủy 15 đại liên, 20 nhà bạt. Riêng anh diệt 30 tên, bắn cháy 2 xe tăng, phá hủy 2 đại liên, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Năm 1969, để thu hút và giữ chân địch ở hướng bắc Quảng Trị, tạo thuận lợi cho chiến trường miền Nam, ta đã dụ địch nổ súng trước vào Khe Sanh và ở hầu hết các vị trí của địch trên đường 9. Chuẩn bị bước vào chiến dịch, trên đường 9, địch đóng giữ ba cụm cứ điểm lớn ở Tà Cơn, Hướng Hóa và Làng Vây. Khoảng 2 giờ sáng ngày 27-4-1969, tổ phun lửa của Hoàng Văn Vẻ được tăng cường để tiêu diệt địch ở Làng Vây. Trong trận chiến này, Hoàng Văn Vẻ dẫn đầu diệt các hỏa điểm để mở đường cho đơn vị xung phong. Gặp ổ đề kháng mạnh, anh bình tĩnh tiếp cận và giương súng lấy cò, một luồng lửa vút lên hàng chục mét thiêu cháy 6 tên địch và 1 một khẩu đại liên. Sau đó, anh lại tiếp tục phát triển vào trung tâm. Khi tiến gần địch, không dùng được súng phun lửa nữa, anh dùng lựu đạn, thủ pháo diệt địch. Kết thúc trận đánh, phân đội phun lửa diệt được 4 ụ súng, 1 ổ chiến đấu, đốt cháy 7 nhà bạt, 1 xe tăng và 22 tên địch. Đáng nhớ nhất là trận đánh “Đồi không tên” năm 1971 cạnh suối Di Nẹ, phía đông Bản Đông, phía nam đồi Mâm Xôi, khu vục cầu Cha Ki, với nhiệm vụ quan trọng là đơn vị phải tổ chức chốt chặn một đoạn đường 9, không để địch rút chạy về Lao Bảo. Đến 12 giờ trưa ngày 18-3-1971, đúng như dự đoán, địch ở Bản Đông rút chạy, lực lượng của ta liền vận động ra mặt đường chặn địch. Tổ phun lửa của Hoàng Văn Vẻ gặp thám báo địch đã phối hợp cùng bộ binh đánh dạt bọn chúng sang bên kia đường để chiếm lĩnh trận địa. Cùng lúc đó, xe cơ giới của địch bắt đầu chạy tới. Khi xe địch chỉ còn cách 5-6m, một chiến sĩ đã phun lửa trùm kín xe và đốt cháy những tên địch ngồi trên, chiếc xe bốc cháy dữ dội. Trước đó, Hoàng Văn Vẻ đã bị một viên đạn của địch bắn sượt qua gáy. Anh chỉ kịp xé băng quấn vội rồi cùng một đồng đội áp sát mặt đường. Cùng lúc, một xe M113 của địch lao tới, khi xe địch còn cách khoảng 15m, Hoàng Văn Vẻ lợi dụng chạc cây đặt súng, đứng thẳng người bắn ra ngọn lửa trùm kín, chiếc xe lao lên thêm được mấy mét rồi khựng lại bốc cháy dữ dội, bọn địch trên xe không tên nào thoát chết. Trận địa ầm ầm tiếng xe gầm, đạn nổ. Máy bay địch điên cuồng đánh bom yểm hộ cho bọn tàn quân địch tháo chạy. Một xe bọc thép của địch lại tiếp tục lao tới, vừa chạy vừa bắn loạn xạ vào khu vực trận địa của đại đội ta. Hoàng Văn Vẻ bình tĩnh nhằm thẳng và phun một luồng lửa trùm kín chiếc xe bọc thép của địch. Trong phút chốc, chiếc xe bốc cháy ngùn ngụt, đạn trong xe nổ chát chúa. Súng hết nhiên liệu, Hoàng Văn Vẻ vận động sang vị trí của hai đồng đội đang hì hục chữa súng do một mảnh đạn của địch văng vào làm vênh hệ thống cò lẫy. Kiểm tra lại súng đã sửa xong, Hoàng Văn Vẻ động viên anh em tiếp tục chiến đấu. Xe địch lại lao tới, một chiến sĩ giương súng bóp cò, chiếc xe khựng lại rồi bốc cháy dữ dội. Một quả đạn cối của địch nổ ngay bên cạnh làm Hoàng Văn Vẻ bị thương. Dẫu vậy, anh vẫn băng vết thương và phối hợp với các chiến sĩ bộ binh khác dùng tiểu liên và lựu đạn diệt các tốp địch định đánh lên chốt đại đội của ta. Bọn địch còn sống sót ngoan cố chống cự, Hoàng Văn Vẻ dùng lựu đạn diệt số địch ẩn náu sau xe. Trận đánh kết thúc, tổ của anh đã lập công xuất sắc khi diệt được 57 tên địch, bắn cháy 4 xe M113. Riêng Hoàng Văn Vẻ diệt 24 tên địch và bắn cháy 2 xe tăng.
Anh được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất, 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba, 2 lần được tặng danh hiệu Chiến sĩ quyết thắng, 1 lần được tặng danh hiệu Chiến sĩ thi đua, 3 lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ. Ngày 20-12-1973, Hoàng Văn Vẻ được Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng thưởng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là Chuẩn úy, Đại đội phó Đại đội 1 súng phun lửa, Tiểu đoàn 961 Cục Hóa học, Bộ Tổng Tham mưu, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.



