Anh hùng, liệt sĩ Bùi Ngọc Dương – Người chiến sĩ công binh trên Đường 9 – Khe Sanh
Anh hùng, liệt sĩ Bùi Ngọc Dương – Người chiến sĩ công binh trên Đường 9 – Khe Sanh
Năm 1943, tại Hà Nội, một người con của Thủ đô ra đời. Đó là Bùi Ngọc Dương.
Ông lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều gian khó. Sau khi tốt nghiệp ngành Xây dựng của Đại học Bách khoa Hà Nội, thay vì tiếp tục công việc chuyên môn, người kỹ sư trẻ đã tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Năm 1967, ông vào lực lượng Công binh và được điều động đến chiến trường Đường 9 – Khe Sanh. (Câu Chuyện Lịch Sử)
Người kỹ sư ra trận
Bùi Ngọc Dương là một kỹ sư nhưng cũng là một người lính.
Trên chiến trường, kiến thức xây dựng của ông trở thành vũ khí đặc biệt.
Nhiệm vụ của những người lính công binh là mở đường, phá vật cản, bảo đảm cho bộ binh và xe tăng tiến vào trận địa.
Đó là công việc vô cùng nguy hiểm.
Phía trước có thể là bãi mìn.
Hai bên là hàng rào thép gai.
Phía sau những lớp vật cản là hỏa lực của đối phương.
Nhưng Bùi Ngọc Dương luôn xung phong đi đầu.
Đêm mở cửa trận địa
Đầu năm 1968, trong Chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh, đơn vị của Bùi Ngọc Dương được giao nhiệm vụ mở đường cho xe tăng và bộ binh tiến công căn cứ Tà Mây.
Đêm 23/1/1968, trận đánh bắt đầu.
Giữa tiếng súng và pháo đạn, những người lính công binh tiến lên phía trước.
Bùi Ngọc Dương trực tiếp chỉ huy việc phá rào, phá vật cản và mở cửa cho lực lượng chủ lực tiến vào.
Ông hiểu rằng chỉ cần chậm một chút, bộ binh và xe tăng phía sau sẽ gặp nguy hiểm.
Vết thương không thể ngăn bước chân
Trong lúc đang làm nhiệm vụ, Bùi Ngọc Dương bị một mảnh đạn làm cánh tay bị thương rất nặng.
Máu chảy nhiều.
Đồng đội muốn đưa ông về phía sau.
Nhưng người kỹ sư trẻ không chấp nhận rời trận địa.
Ông nhờ đồng đội xử lý phần cánh tay bị thương, rồi tiếp tục chiến đấu và chỉ huy đơn vị.
Một cánh tay bị thương không thể ngăn ông hoàn thành nhiệm vụ.
Ông vẫn hướng về phía trước.
Không bỏ vị trí
Sau đó, Bùi Ngọc Dương lại bị thương ở chân.
Lúc này cơ thể đã gần như kiệt sức.
Nhưng ông vẫn cố gắng bám trụ.
Điều khiến đồng đội cảm phục nhất là khi chỉ còn một cuộn băng, ông vẫn nhường băng cho người đồng đội bị thương, còn mình tiếp tục chịu đựng.
Trận đánh kết thúc thắng lợi.
Trước khi được chuyển về quân y, ông vẫn động viên đồng đội tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng những vết thương quá nặng đã khiến người chiến sĩ trẻ không thể trở về.
Ngày 27/1/1968, Bùi Ngọc Dương hy sinh khi mới 25 tuổi. (Câu Chuyện Lịch Sử)
“La Văn Cầu của Đường 9 – Khe Sanh”
Câu chuyện về Bùi Ngọc Dương khiến đồng đội vô cùng xúc động.
Ông được ví như “La Văn Cầu của Đường 9 – Khe Sanh” bởi tinh thần chiến đấu và sự kiên cường phi thường trước thương tích. (Báo điện tử VTC News)
Năm 1969, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. (Câu Chuyện Lịch Sử)
Tên tuổi ông sau này được đặt cho một tuyến phố ở Hà Nội, để thế hệ sau luôn nhớ đến người sinh viên – kỹ sư đã gác lại tương lai riêng để lên đường chiến đấu.
Người kỹ sư không trở về
Chiến tranh đã đi qua.
Những con đường ngày nay đã rộng hơn, những cây cầu đã vững chắc hơn.
Nhưng trên những con đường ấy từng có những người lính công binh mở từng mét đường bằng mồ hôi và máu.
Anh hùng, liệt sĩ Bùi Ngọc Dương – người kỹ sư trẻ của Hà Nội, người chiến sĩ công binh đã chiến đấu kiên cường trên Đường 9 – Khe Sanh, dù bị thương nặng vẫn không rời vị trí, luôn nghĩ đến đồng đội và nhiệm vụ cho đến phút cuối cùng.
Câu chuyện về ông nhắc chúng ta:
Có những người trẻ đã gác lại tương lai của chính mình để mở đường cho đồng đội tiến lên. Và chính họ đã trở thành những con người mở đường cho lịch sử.


