Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LIỆT SĨ ĐOÀN THỊ LIÊN-"THÀ HY SINH CHỨ KHÔNG ĐỂ THƯƠNG BINH BỊ LẦN THỨ HAI"

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026xã Thanh Miện (Xã Thanh Miện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, bên cạnh những người trực tiếp cầm súng chiến đấu còn có một lực lượng luôn ở sát chiến trường để tải đạn, vận chuyển lương thực, cứu chữa và đưa thương binh về tuyến sau. Đó là những thanh niên xung phong. Trong số những người con kiên cường của lực lượng ấy, Đoàn Thị Liên là một tấm gương đặc biệt về lòng dũng cảm và tình đồng đội.

Đoàn Thị Liên sinh năm 1944 trong một gia đình nông dân nghèo ở ấp 1, xã Chánh Phú Hòa, huyện Bến Cát, tỉnh Thủ Dầu Một, nay thuộc tỉnh Bình Dương. Từ năm 1963, chị thoát ly gia đình tham gia hoạt động cách mạng và được giao nhiều nhiệm vụ tại địa phương. Đầu năm 1965, chị chỉ huy một trung đội thanh niên dân công hỏa tuyến phục vụ bộ đội chiến đấu. Ngày 1 tháng 12 năm 1965, chị trở thành Trung đội trưởng Đại đội 112 Thanh niên xung phong Thủ Dầu Một mang tên “Phú Lợi căm thù”.

Đơn vị của Đoàn Thị Liên hoạt động trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Những người thanh niên xung phong phải vận chuyển vũ khí, lương thực, tải thương, đào hầm hào, bảo vệ thương binh và nhiều khi trực tiếp cầm súng chiến đấu. Đoàn Thị Liên luôn là người nhận phần khó khăn về mình và thường xuyên có mặt ở những nơi ác liệt nhất.

Trong trận chiến phục vụ Sư đoàn 9 trên đường 13, khu vực cầu Cần Lê – An Lộc, Lộc Ninh, ngày 10 tháng 7 năm 1966, chiến sự diễn ra vô cùng dữ dội. Bom đạn và pháo của đối phương liên tục dội xuống trận địa, nhiều chiến sĩ bị thương.

Giữa lúc hiểm nguy, Đoàn Thị Liên cùng đồng đội vẫn lao vào trận địa tìm kiếm thương binh. Chị đã lần lượt cõng những người bị thương về nơi trú ẩn an toàn. Khi một số thương binh đã được đưa vào hầm, chị tiếp tục ở lại tìm kiếm những người còn mắc kẹt ngoài trận địa.

Trong lúc cứu thương, chị bị trúng mảnh đạn. Nhưng ngay cả khi đã bị thương, điều chị nghĩ đến vẫn là sự an toàn của đồng đội. Trước những đợt pháo kích tiếp tục trút xuống, Đoàn Thị Liên đã lao tới che chắn cho những thương binh đang ở trong hầm. Chị hy sinh tại trận địa, nhưng những người thương binh phía sau chị được bảo vệ và sống sót.

Câu nói gắn với cuộc đời chị:

“Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai.”

Từ sự hy sinh ấy, câu nói đã trở thành lời thề của nhiều đơn vị Thanh niên xung phong ở miền Nam. Đó không chỉ là lời nói của một người con gái giữa chiến trường, mà còn thể hiện tinh thần coi sự sống của đồng đội như chính sự sống của mình.

Năm 1968, Đoàn Thị Liên được truy tặng Huân chương Thành đồng hạng Ba. Ngày 28 tháng 4 năm 2000, Chủ tịch nước truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên chị sau này được đặt cho một đơn vị Thanh niên xung phong và một công viên văn hóa tại quê hương Bình Dương, trở thành địa chỉ giáo dục truyền thống cho các thế hệ trẻ.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người nữ thanh niên xung phong lao mình giữa mưa bom để cứu thương binh vẫn còn nguyên sức lay động. Đoàn Thị Liên không chỉ hy sinh cho một trận đánh, mà sự hy sinh của chị đã trở thành biểu tượng của tình đồng chí, đồng đội và lòng nhân ái trong chiến tranh.

Tên tuổi chị sẽ mãi được nhắc nhớ như một bông hoa đẹp của “thời hoa lửa” – một người con gái tuổi đôi mươi đã sống trọn vẹn với lý tưởng, với đồng đội và với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn