Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LIỆT SĨ HOÀNG LỘC

Hà Nội14/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ANH HÙNG LIỆT SĨ HOÀNG LỘC

Trước khi hy sinh ở tuổi 22, anh chỉ xin một điều cuối cùng: "Cho tôi hôn cờ Đảng lần cuối! Đừng bỏ nhiệm vụ, hãy vì đồng bào miền Nam nhé!"

🇻🇳

Đó là lời trăng trối của Anh hùng Liệt sĩ Hoàng Lộc, người đội trưởng Đội phá bom cảm tử đã dành trọn tuổi thanh xuân để giữ cho những đoàn xe từ hậu phương có thể tiếp tục tiến vào tiền tuyến giữa mưa bom, bão đạn của Không quân Mỹ.

Đồng chí Hoàng Lộc sinh năm 1946, quê gốc tại xã Yên Phương, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định, lớn lên tại số 46 phố Trần Xuân Soạn, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Là một thanh niên thông minh, học giỏi, năm 1965 anh đã nhận được giấy báo nhập học đại học. Thế nhưng khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc, hưởng ứng phong trào "Ba sẵn sàng", Hoàng Lộc gác lại giảng đường để khoác ba lô lên đường. Tháng 7 năm 1965, anh cùng gần 1.500 thanh niên Hà Nội gia nhập Đại đội 816, Đội Thanh niên xung phong N43, tình nguyện vào tuyến lửa Khu 4, nơi được xem là một trong những chiến trường ác liệt nhất miền Bắc.

Những năm ấy, Không quân Mỹ ngày đêm trút xuống các tuyến đường chiến lược hàng vạn tấn bom đạn với mục tiêu cắt đứt tuyến chi viện từ miền Bắc vào miền Nam. Quốc lộ 15A, 21A, 22A và sau này là đường 20-7 liên tục bị máy bay F-105, F-4 Phantom cùng nhiều loại cường kích ném bom, rải bom bi, bom từ trường, bom nổ chậm nhằm biến những con đường thành "tọa độ chết". Thế nhưng, giữa khói lửa ấy, những người thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám đường với khẩu hiệu "Tim có thể ngừng đập nhưng đường không thể tắc."

Hoàng Lộc là một trong những người tiêu biểu nhất của thế hệ ấy. Không chỉ gan dạ, anh còn rất sáng tạo. Khi phải lắp cống ngầm giữa chiến trường, anh cùng đồng đội vào rừng chặt mây làm tời kéo ống cống. Khi cần vận chuyển đá từ trên đồi xuống, anh nghiên cứu chế tạo những chiếc xe đạp thồ hoàn toàn bằng gỗ, giúp năng suất tăng gấp nhiều lần so với gánh bộ. Nhờ những sáng kiến ấy, Tiểu đội 2 do anh phụ trách luôn dẫn đầu phong trào thi đua, góp phần giữ thông suốt những tuyến giao thông huyết mạch bất chấp bom đạn.

Năm 1966, Hoàng Lộc được tín nhiệm bầu làm Bí thư Chi đoàn Đại đội 816. Giữa núi rừng đầy sốt rét, đói khát và bom đạn, anh vẫn tổ chức lớp học văn hóa cho đồng đội, trực tiếp đứng lớp dạy toán, đồng thời sáng tác thơ, kịch và ca khúc để động viên tinh thần đơn vị. Ca khúc "Hạnh phúc thanh niên xung phong" do anh sáng tác đã trở thành bài hát quen thuộc của nhiều đơn vị TNXP Hà Nội trong những năm chống Mỹ. Tháng 1 năm 1967, anh vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.

Đầu năm 1968, sau khi phát hiện tuyến đường 20-7 có vai trò đặc biệt quan trọng trong việc chi viện cho chiến trường miền Nam, Không quân Mỹ mở những đợt đánh phá dữ dội chưa từng có. Hàng nghìn quả bom từ trường, bom nổ chậm và bom bi được rải kín mặt đường nhằm cắt đứt hoàn toàn mạch máu giao thông.

Trước tình hình đó, Hoàng Lộc đề xuất thành lập Đội phá bom cảm tử và trực tiếp làm đội trưởng. Chỉ trong thời gian ngắn, đội của anh đã phá hơn 6.000 quả bom các loại, riêng Hoàng Lộc trực tiếp xử lý gần 2.000 quả, một con số khiến ngay cả nhiều đơn vị công binh cũng vô cùng khâm phục. Mỗi lần tiếp cận bom là mỗi lần đối diện ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, nhưng anh chưa từng lùi bước.

Ngày 8 tháng 10 năm 1968, trong lúc xử lý một quả bom tại "vùng đất chết", Hoàng Lộc cùng đồng đội sử dụng lá chắn tự chế và cây sào dài để tháo kíp. Không may dây kíp bị đứt khiến quả bom rơi vào trạng thái cực kỳ nguy hiểm và có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Nếu bom nổ tại chỗ, toàn bộ đồng đội xung quanh sẽ hy sinh và tuyến đường tiếp tế sẽ bị phá hủy.

Không còn thời gian do dự.

Hoàng Lộc lao tới, ôm lấy quả bom rồi dốc toàn bộ sức lực ném nó ra xa khỏi vị trí đồng đội đang làm nhiệm vụ.

Tiếng nổ vang lên xé toạc núi rừng.

Đồng đội được cứu. Con đường được giữ thông. Nhưng Hoàng Lộc bị thương cực kỳ nặng.

Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, anh chỉ khẽ nói:

> "Cho tôi hôn cờ Đảng lần cuối! Đừng bỏ nhiệm vụ, hãy vì đồng bào miền Nam nhé!"

Rồi người Bí thư Chi đoàn tuổi 22 vĩnh viễn nằm lại nơi tuyến lửa.

Sự hy sinh của Hoàng Lộc không chỉ cứu sống đồng đội mà còn góp phần giữ vững mạch máu giao thông chiến lược, để từng đoàn xe, từng chuyến hàng, từng đoàn quân tiếp tục vượt Trường Sơn vào miền Nam trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Năm 2009, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng đồng chí danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh đặc biệt cao cả của người chiến sĩ Thanh niên xung phong năm nào.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu nói "Cho tôi hôn cờ Đảng lần cuối!" vẫn khiến nhiều thế hệ xúc động khi nhắc đến. Hoàng Lộc đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần quả cảm, lòng yêu nước và sự hy sinh quên mình của anh sẽ mãi là biểu tượng đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn