Anh hùng liệt sĩ Hoàng Văn Trai
Anh hùng liệt sĩ Hoàng Văn Trai sinh năm 1959, là người dân tộc Nùng, quê ở xã Thụy Hùng, huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn. Khi hy sinh, đồng chí là đoàn viên, Hạ sĩ, Tiểu đội trưởng, tiểu đoàn Cảnh sát Bảo vệ cơ động, Công an Lạng Sơn.
HOÀNG VĂN TRAI
Anh hùng liệt sĩ Hoàng Văn Trai sinh năm 1959, là người dân tộc Nùng, quê ở xã Thụy Hùng, huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn. Khi hy sinh, đồng chí là đoàn viên, Hạ sĩ, Tiểu đội trưởng, tiểu đoàn Cảnh sát Bảo vệ cơ động, Công an Lạng Sơn.
Sau khi học xong chương trình nghiệp vụ tại trường công an Cao Lạng, Hoàng Văn Trai được giao nhiệm vụ công tác ở Công an huyện Bảo Lạc và Quảng Hà. Khi chiến tranh biên giới sắp nổ ra, Hoàng Văn Trai được điều về tiểu đoàn Cảnh sát Bảo vệ cơ động thuộc Công an Lạng Sơn và được đề bạt làm Tiểu đội trưởng.
Sáng 17-2-1979, địch tấn công vào khu vực Đồng Đăng, chúng dồn dập nã đạn pháo vào nhiều nơi. Hoàng Văn Trai lập tức triển khai tiểu đội theo đội hình chiến đấu, phối kết hợp cùng các đơn vị khác, đồng thời bố trí lực lượng đưa người dân đi sơ tán, di chuyển và bảo vệ tốt tài sản của nhân dân và của Nhà nước về nơi an toàn.
Ngày 18-2-1979, Hoàng Văn Trai đã cùng đồng đội bám chốt đánh lui hàng chục đợt tấn công của địch. Riêng Hoàng Văn Trai tiêu diệt 11 tên, bắn bị thương nhiều tên khác. Đơn vị cảnh sát cơ động của Hoàng Văn Trai được điều động lên bảo vệ pháo đài Đồng Đăng. Đây là một công trình quân sự kiên cố đúc bằng bê tông cốt thép, được xây dựng từ thời Pháp thuộc. Toàn bộ pháo đài được đặt sâu trong lòng đất trên một ngọn đồi. Pháo đài có vị trí phòng ngự rất quan trọng bởi nó án ngữ đầu mối giao thông cả đường bộ và đường sắt chạy sang Trung Quốc. Chính vì vậy địch tập trung lực lượng lớn tấn công hòng đánh chiếm pháo đài, tạo đà để đánh chiếm thị trấn Đồng Đăng. Thời điểm này, cùng với các lực lượng khác như bộ đội, biên phòng, công an và dân quân chỉ có khoảng 30 người chiến đấu bảo vệ pháo đài. Cuộc chiến đấu diễn ra vô cùng ác liệt. Qua nhiều đợt tấn công, quân ta rút vào cố thủ trong pháo đài. Lúc này, pháo đài có ba cửa nhưng một cửa đã bị lấp từ trước, cònhai cửa bị địch chiếm giữ. Hoàng Văn Trai cùng các đồng đội vẫn kiên cường bám trụ tại những đường hào cạnh lối ra phía dưới chân pháo đài.
Bị thiệt hại nặng, quân địch leo lên các mỏm núi xung quanh rồi từ đó dùng cối, đại liên cùng hỏa lực tầm xa khác bắn cấp tập, yểm hộ cho bộ binh tấn công. Nhưng khi bộ binh xông lên, chúng lại bị đánh bật, hết lớp này đến lớp khác. Bị nhốt trong pháo đài tối tăm, lương thực cạn dần, nước không có vì dòng suối gần đó đã bị địch chặn mất, chỉ còn mấy vũng nước đọng bẩn thỉu, đen ngòm trong pháo đài. Hoàng Văn Trai cùng đồng đội phải chia nhau ăn gạo sống, uống nước đọng. Quân địch đã chiếm được tầng trên cùng của pháo đài, chỗ sát đỉnh đồi, chúng liên tục bắc loa gọi quân ta đầu hàng. Đáp lại tiếng loa gọi hàng luôn là những loạt súng cùng lựu đạn ném thẳng lên trên. Không thể khuất phục được các chiến sĩ, chúng đặt thuốc nổ giật sập cửa lối dẫn xuống tầng dưới, dùng lựu đạn cay thả xuống các lỗ thông hơi, dùng súng phun lửa vào các ngách hầm. Hoàng Văn Trai bị thương ở chân nhưng anh vẫn bám trụ và yêu cầu đồng đội “hãy cắt chân tôi đi cho đỡ vướng” để chiến đấu chống địch. Tuy nhiên, do vết thương quá nặng, Hoàng Văn Trai đã hy sinh anh dũng ngay tại pháo đài.
Với tinh thần chiến đấu dũng cảm, kiên cường cùng những chiến công giành được trên chiến trường, Hoàng Văn Trai đã được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất. Ngày 13-8-1980, Hoàng Văn Trai được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.



