ANH HÙNG LIỆT SĨ HOÀNG XUÂN (1940–1974) – NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG BIẾN NHÀ TÙ ĐỊCH THÀNH MẶT TRẬN ĐẤU TRANH
ANH HÙNG LIỆT SĨ HOÀNG XUÂN (1940–1974) – NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG BIẾN NHÀ TÙ ĐỊCH THÀNH MẶT TRẬN ĐẤU TRANH
Đồng chí Hoàng Xuân sinh năm 1940 tại xã Điền Lộc, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế. Sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước, đồng chí sớm giác ngộ cách mạng và tích cực tham gia phong trào đấu tranh của quê hương ngay từ khi còn trẻ.
Năm 1965, đồng chí chính thức tham gia cách mạng và được tổ chức tín nhiệm giao giữ chức Chính trị viên Xã đội xã Phong Phú. Trên cương vị này, đồng chí luôn bám sát cơ sở, xây dựng lực lượng du kích, tổ chức quần chúng đấu tranh và trực tiếp chỉ huy nhiều trận đánh chống quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn.
Cuối năm 1966, đồng chí trực tiếp chỉ huy lực lượng du kích ba xã Điền Lộc, Quang Thái và Phong Chương (huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế) tiến công địch, tiêu diệt hai trung đội dân vệ và tiêu diệt tên Ngật, viên cảnh sát trưởng xã Hải Nhuận nổi tiếng ác ôn. Chiến công này góp phần củng cố niềm tin của nhân dân vào phong trào cách mạng và làm suy yếu bộ máy kìm kẹp của địch ở địa phương.
Đến tháng 7/1967, đồng chí tiếp tục chỉ huy đội du kích các xã phối hợp với bộ đội chủ lực và bộ đội địa phương mở nhiều trận tiến công tại quận lỵ Hương Điền. Trong trận đánh này, quân ta tiêu diệt một tiểu đội địch gồm 12 tên, thu 1 khẩu súng trung liên, 7 khẩu AR-15, 6 khẩu M1 Garand và 4 khẩu súng carbine.
Sau thất bại, quân địch điều máy bay đến đánh phá dữ dội nhằm chặn đường rút lui và tiêu diệt lực lượng ta. Trong tình thế vô cùng ác liệt, đồng chí Hoàng Xuân tiếp tục chiến đấu, góp phần bắn rơi 2 máy bay của địch. Những chiến công liên tiếp đã tạo tiếng vang lớn, cổ vũ mạnh mẽ phong trào cách mạng và làm cho quần chúng càng thêm tin tưởng vào thắng lợi của cuộc kháng chiến.
Cuối năm 1967, với những thành tích đặc biệt xuất sắc, đồng chí được tham dự Đại hội Chiến sĩ công – nông – binh của huyện và được tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt ngụy. Lo sợ trước ảnh hưởng của người cán bộ cách mạng kiên cường này, địch treo giải thưởng lớn cho bất cứ ai phát hiện nơi ẩn náu hoặc bắt được đồng chí Hoàng Xuân.
Đầu năm 1968, hưởng ứng cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, đồng chí tiếp tục phụ trách sáu thôn vùng biển, huy động khoảng 1.000 quần chúng mang theo cờ, biểu ngữ và khẩu hiệu tiến về bao vây quận lỵ Hương Điền, đấu tranh chính trị và vận động binh lính đối phương rời bỏ hàng ngũ, trở về với nhân dân và cách mạng.
Đến tháng 11/1968, trong khi cùng hai đồng chí Nguyễn Duật và Nguyễn Xuân Tiến thuộc Ban Xã đội làm nhiệm vụ tại khu vực A (Thế Mỹ), nơi ẩn náu của các đồng chí bị lộ. Quân địch lập tức bao vây và liên tục kêu gọi đầu hàng. Kiên quyết không khuất phục, đồng chí Hoàng Xuân cùng đồng đội mở nắp hầm, nổ súng chiến đấu quyết liệt.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Đồng chí Nguyễn Duật anh dũng hy sinh, đồng chí Nguyễn Xuân Tiến bị thương nặng. Chỉ còn lại một mình, dù bản thân cũng đã bị thương, Hoàng Xuân vẫn kiên cường bám trụ chiến đấu. Khi nhận thấy không thể giữ được trận địa, đồng chí tranh thủ khoảng thời gian ngớt tiếng súng để tiêu hủy toàn bộ hồ sơ, tài liệu quan trọng, bảo vệ an toàn cho cơ sở cách mạng.
Sau khi hết đạn, đồng chí bị quân địch bắt sống. Chúng dùng nhiều hình thức tra tấn dã man nhằm buộc đồng chí khai báo nhưng đều thất bại. Dù bị đánh đập đến chết đi sống lại nhiều lần, đồng chí vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, tuyệt đối không tiết lộ bất kỳ bí mật nào.
Giữa những trận đòn tra tấn tàn bạo, đồng chí vẫn hiên ngang hô vang:
«“Chúng tôi tiêu diệt bọn cướp nước, bán nước. Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!”»
Không khuất phục được ý chí của người chiến sĩ cộng sản, quân địch tiếp tục thực hiện những hình thức tra tấn vô cùng tàn bạo nhằm khiến đồng chí chịu đau đớn kéo dài. Tuy vậy, Hoàng Xuân vẫn giữ trọn khí tiết, bảo vệ an toàn cho tổ chức và đồng đội.
Đầu năm 1969, địch chuyển đồng chí đến trại giam Pleiku (Gia Lai) để tiếp tục giam giữ và tra khảo. Trong nhà tù, đồng chí vẫn bí mật tham gia sinh hoạt Đảng cùng các thương binh, tù binh cách mạng và được tín nhiệm bầu làm Bí thư Chi bộ, trực tiếp lãnh đạo các cuộc đấu tranh chính trị, yêu cầu cải thiện đời sống tù nhân và phản đối sự đàn áp của địch.
Cuối năm 1969, đồng chí tiếp tục bị chuyển về trại giam Hố Nai (Biên Hòa) với cáo buộc là “cộng sản nằm vùng ngoan cố” và bị giam tại phòng biệt giam số 22. Trong suốt ba năm bị giam giữ, đồng chí vẫn duy trì sinh hoạt Đảng và được bầu làm Phó Bí thư Chi bộ, tiếp tục lãnh đạo anh em tù chính trị đấu tranh ngay trong lòng nhà tù.
Đặc biệt, sau khi Hiệp định Paris được ký kết, đồng chí đã lãnh đạo các tù nhân tại phòng biệt giam số 22 đấu tranh quyết liệt, buộc nhà tù phải thực hiện việc trao trả tù binh theo đúng quy định. Đến tháng 12/1973, trại giam Hố Nai đã chấp nhận trao trả toàn bộ tù binh và thương binh.
Sau khi được trao trả, đồng chí được đưa ra Ban B Quảng Bình để điều dưỡng. Dù cơ thể mang đầy thương tích do những năm tháng bị tù đày và tra tấn, đồng chí vẫn nhiều lần tha thiết xin được trở lại chiến trường miền Nam tiếp tục chiến đấu.
Một thời gian sau, đồng chí lên cơn đau bụng dữ dội và được đưa vào Quân y viện Quảng Bình cấp cứu. Qua kiểm tra, các bác sĩ phát hiện dị vật do những đợt tra tấn trước đây vẫn còn nằm trong cơ thể, khiến ruột già bị hoại tử. Do điều kiện điều trị còn hạn chế, đồng chí được chuyển ra Viện Quân y 108 để tiếp tục cứu chữa.
Tuy nhiên, sau những đau đớn kéo dài vì di chứng của những năm tháng bị giam cầm và tra tấn, ngày 6/10/1974, đồng chí Hoàng Xuân đã anh dũng hy sinh khi mới 34 tuổi.
Ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh to lớn đối với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, ngày 27/4/2012, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã ký quyết định truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Hoàng Xuân.
Cuộc đời chiến đấu của Anh hùng liệt sĩ Hoàng Xuân là biểu tượng sáng ngời của lòng trung kiên, ý chí bất khuất và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Tấm gương của đồng chí mãi mãi là niềm tự hào của quê hương Thừa Thiên Huế và của các thế hệ hôm nay, mai sau.


