Cựu chiến binh

Anh hùng liệt sĩ LÊ A 2

n

Lạng Sơn14/05/2026Hội đồng đội xã Thụy Hùng (Hội đồng đội xã Thụy Hùng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ầm! Tiếng nổ vang dội. Mấy người nhào ra. Hai khẩu AK trên bờ đê bắn kiềm chế vào đồn. Một, hai vai khoác hai khẩu AR15 kêu tướng lên: “A ơi, tao có súng rồi, bảnh lắm!”. A nhảy qua mấy xác giặc lượm khẩu “Côn-bạt” của tên trung úy. Hắn bị văng sang phía bên kia đường, nửa người dưới nát bét: Bọn giặc trên xe chết không còn một mống.

– Rút. – Luyến khoát tay.

Bảy Nếp còn đang loay hoay tháo cái xanh-tuya- rông rất diện của tên lái xe, vội buông ra chạy sau.

Bọn giặc trong đồn kịp hoàn hồn vội bắn đổ đạn về phía cổng thì bóng những người du kích đã khuất dạng trong cánh rừng cao su sâu hun hút.

Một kéo tay A: – “Vào đây đã, vườn xoài sở Cò Mi nhiều xoài chín thơm lắm’l’ A lững thững bước theo Một. Khu vườn rộng đến năm sáu chục mẫu. Những cây xoài từ hơn chục tuổi trở lên, tán lá vun đầy như những cây nấm xanh khổng lồ chiu chít trái. Vườn trồng chủ yếu một giống xoài cát ngọt lịm. Mùi xoài chín thơm dậy lên. Một cúi xuống lượm một trái vừa chín rơi trên nền lá chuối, dùng răng lột vỏ cạp ăn ngon lành. Nhìn Một ăn, ruột xoài dính cả hai bên mép, A phì cười.

– Ăn đi chứ, cười gì – Một giục.

– Bữa nay tao không thích – A đáp.

– Thế mày thích gì? Kem chắc? – Một cười.

Nó vừa nhắc đến một kỷ niệm. Đấy là trận đánh tiệm kem Ba Thế, trận đầu tiên của cuộc đời du kích của A. Năm đó, A mới mười sáu tuổi, người ốm nhom, đen đúa. Trông anh chỉ bằng đứa trẻ mười ba, mườI bốn. Đã điều nghiên kỹ càng từ mấy hôm trước, tiệm kem Ba Thế (tức quán Ngọc Hương) là nơi bọn sĩ quan Mỹ ngụy ưa đến ăn chơi. Ngày hôm trước, A và Tiết lên nhà ông cậu của Tiết ở gần đó và lân la theo dõi tiệm kem. Đường tấn công, đường rút lui đã trù liệu sẵn. Bảy giờ tối, màn đêm Xuân Lộc sánh đặc màu càfê đen. A và Tiết, mỗi người cầm một ổ bánh mì vừa đi vừa ăn men theo đường đi đến phía sau tiệm kem Ba Thế. Lúc A và Tiết vừa chạm tay vào hai trái M 26 trong ổ bánh mì thì có một bóng người thon nhỏ dắt theo một em bé bước vô tiệm. Cô gái chừng mười sáu, mười bảy tuổi, gương mặt trái xoan trắng xanh dướI ánh đèn ne-on và khóe miệng có chiếc răng nanh mọc lẫy rất duyên. A kéo tay Tiết: “Khoan đã”. Ở trong nhà, cô gái vừa gọi hai ly kem cho mình và đứa em rồi cúi xuống xúc ăn ngon lành. “Ném bây giờ là chết dân thường vô tộI” – A nói khẽ : “Con gái ngó bộ nhà lành vô đây làm gì!”. Tiết lầu bầu. Và hai người phải đi đảo một vòng chờ cho cô gái ra khỏi tiệm kem mới liệng trái. Hai tiếng nổ “ùng” vang lên. Hơn bốn chục tên sĩ quan vừa Mỹ vừa ngụy chết và bị thương. A và Tiết chạy ra đến đầu đường thì bị cảnh sát bắt. Một ngày, một đêm bị giam trong bót, bị bọn cảnh sát hết dụ dỗ đến dọa nạt, hai người nhất quyết không nhận. Không có chứng cứ, bọn chúng phải thả hai anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn