Bài viết

Anh hùng liệt sĩ LÊ A

Anh hùng liệt sĩ LÊ A

Lào Cai14/05/2026Đoàn xã Hạnh Phúc (Đoàn xã Hạnh Phúc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê A ôm trái DH từ sau bờ đê vọt lên. Anh đặt xuống giữa nền đường, nguỵ trang thật nhanh rồI vừa chạy trở lại xả dây.

Sau bờ đê, Luyến, Một, Bảy Nếp nín thở theo dõi. Nơi phục kích chỉ cách đồn có hơn trăm mét. Vô phúc một ngườI thằng lính nào đi lang thang ra đây giữa lúc này là tiêu luôn công lao chuẩn bị.

Chiếc xe “Đôt” đi kiểm tra tiền đồn thường kỳ chở theo chín tên sĩ quan nguỵ, có một tên trung uý ác ôn mà A đã nhẵn mặt. Xe chúng chạy qua khi anh đang ngồI bên một gốc cây già theo dõi động tĩnh của bọn giặc trong đồn. PhảI đánh. Đánh bằng phục kích. Một kế hoạch lóe lên trong đầu và A chạy như bay về nơI trú quân của đội du kích, dựng Luyến dậy bàn bạc. Người xã đội trưởng hai mươi tuổi nổi tiếng ngang tàng, táo bạo nghe chưa dứt câu chuyện đã đồng ý ngay và quay vào lấy song đạn, gọi thêm Một, Bầy Nếp cùng A ôm mìn cắt rừng chạy như bay đến nơi phục kích.

Mười lăm phút rồi nửa tiếng phập phồng trôi qua. Lê A nằm nắm hai đầu dây, mắt dán vào cổng đồn mà ruột gan như có ai bò rang trong chảo. Hay là chúng ở lại? Hay là chúng đã nhìn thấy hành động của các anh?

Chọn thời điểm xe kiểm tra vừa đến và đặt mìn ngay trước cổng đồn là hành động đầy táo bạo và mưu trí. Thường thường, khi xe kiểm tra đến là bọn trong đồn nháo cả lên về chuyện lễ nghi tiếp đón, không còn để ý đến chuyện bên ngoài và bọn sĩ quan kiểm tra xong sẽ theo đường cũ chạy về Long Khánh bởI không còn đường nào khác. Chúng sẽ chủ quan bởI nghĩ chỉ cách đồn trăm mét có gì mà phải đề phòng.

Bây giờ chừng chín giờ sáng. Cái nắng khô hanh của mùa khô đã bắt đầu nóng dậy lên ở lưng áo. Lê A ngoảnh lại, cái môi trên khẽ nhếch lên. Luyến tưởng A cười, khẽ gắt: Cười cái con khỉ, nhìn kìa!

Cơn lốc xoáy tròn trên mặt đường, cuốn theo từng đám lá, cát. Hú hồn! Chỉ chệch chưa đầy nửa mét là cơn lốc cuốn phăng đám lá A phủ lên ngụy trang trái mìn. Một vài chiếc lá khô bay là là trên mặt đường. Lê A nhìn sang phía tay mặt. Một cũng đang ghìm súng, con mắt dòm chòng chọc vô đồn. Thằng này cũng “chì” lắm, gan cùng mình. Sau trận này phảI rủ hắn về nhà xin má một con gà làm món xé phay, nhậu một bữa cho đã. Rượu nếp của quán bà Bảy “bắt” không chê vào đâu được. Trận này là thứ bao nhiêu rồI A không còn nhớ nữa. Đội du kích do Luyến làm xã độI trưởng và A là xã đội phó của Bình Lộc rất trẻ. Lớn nhất là Luyến mới hai mươi còn sàn sàn hột gà, hột vịt mười sáu, mười bảy. Nhỏ nhất là mấy em ở bộ phận mật mười ba, mười bốn tuổi. Ngày ít nhất đội đánh bốn trận. Ngày nhiều nhất đánh đến chục trận. Bọn giặc ở Bình Lộc bị phục kích liên miên, chúng rất sợ và căm thù đội du kích. Cái đầu của đội trưởng, độI phó được chúng treo giá đến hàng chục ngàn đồng.

– Kìa! Bọn chúng! – Luyến giật chân thì thào.

Cây gậy chắn trước cổng đồn được dựng lên và chiếc xe từ từ tiến tới… Chờ cho đầu bánh trước của xe vừa chớm vào trái mìn, A vội chập hai đầu dây.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn