Bài viết

Anh hùng, liệt sĩ Lê Đình Chinh

An Giang03/06/2026Đoàn xã Bình Thạnh Đông (Đoàn xã Bình Thạnh Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng, liệt sĩ Lê Đình Chinh

15 tuổi, Chinh cao lớn, khỏe mạnh. Cậu còn là học sinh giỏi toàn diện của khối lớp 7, trường cấp 2 xã Nguyệt Ấn (huyện Ngọc Lặc) ngày ấy.Tết Ất Mão 1975 cận kề, Chinh giấu bố mẹ đi khám tuyển nghĩa vụ, xung phong lên đường nhập ngũ.

“Chỉ còn thời gian ngắn nữa thôi là nó hoàn thành chương trình học lớp 7. Chắc vì sợ bố mẹ buồn nên nó không dám nói ra ý định muốn phụng sự Tổ quốc của mình. Khi vợ chồng tôi biết chuyện, nó nằng nặc thuyết phục và cương quyết đòi đi, chúng tôi đành chấp nhận”, bà Chu kể.

Đúng ngày 16/2/1975, ăn Tết Ất Mão xong, Chinh khoác ba lô, mặc quần áo lính lên đường nhập ngũ. Hôm đó, bố mẹ đi họp ở nông trường, các em còn quá nhỏ, nên cậu không có người thân tiễn chân.

Sau thời gian huấn luyện ở Triệu Sơn (Thanh Hóa), Chinh được biên chế vào đại đội 6, tiểu đoàn 2, trung đoàn 12, Bộ tư lệnh Công an vũ trang nhân dân (nay là Bộ đội biên phòng). Đơn vị của anh được điều động vào chiến trường Tây Nam, tham gia nhiều trận đánh chống quân Pol Pot xâm phạm biên giới. Trong một trận chiến với địch, Chinh bị thương và được đưa ra Bắc điều trị. Khi bình phục, anh xin trở lại đơn vị cũ tiếp tục sát cánh cùng đồng đội.

Một ngày năm 1978, Lê Đình Chinh gửi điện về cho bố mẹ. Anh viết: “Con đang ở Xuân Mai, nhắn bà ngoại (ở Thạch Thất - PV) để con xin phép về chơi một hôm”. Vợ chồng bà Chu liền xin nghỉ việc cùng các con nhỏ tức tốc xuống TP Thanh Hóa rồi bắt tàu hỏa lên đường đi gặp con.

“Buổi tối thứ sáu, chồng tôi lên đơn vị đón thằng Chinh về đoàn tụ gia đình. Thấy con khỏe mạnh, chúng tôi mừng lắm. Nhà bà ngoại nuôi nhiều vịt, nó bảo làm thịt để ăn một bữa cho đã. Nó ăn khỏe lắm. Sáng hôm sau, chúng tôi chia tay. Và hôm đó là lần cuối tôi được gặp con”, bà Chu ngậm ngùi.Bà kể tiếp, vài hôm sau, đơn vị của Lê Đình Chinh được bí mật điều động lên Lạng Sơn, bảo vệ biên giới phía bắc. Tình hình biên giới Việt - Trung thời điểm này rất phức tạp. Hay tin, bà Chu lo lắng và ngày nào cũng nghe đài theo dõi tình hình. Người mẹ ở hậu phương chỉ mong con trở về bình an. Thế nhưng, điều đó đã mãi mãi không thành hiện thực.

18h chiều 25/8/1978, đài tiếng nói phát bản tin người chiến sĩ tên Chinh hy sinh khi làm nhiệm vụ bảo vệ đồng bào. Tin như sét đánh ngang tai, bà Chu nước mắt lưng tròng.

Ngày 30/8/1978, đơn vị của Chinh về gia đình gửi giấy báo tử và làm lễ truy điệu. “Đó có lẽ là những giây phút đau đớn nhất của cuộc đời tôi”, bà chia sẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn