Bài viết

ANH HÙNG LIỆT SĨ LÊ ĐÌNH CHINH – NGƯỜI CON GÁI ĐẤT THANH VÀ LỜI THỀ GIỮ ĐẤT NƠI ĐỊA ĐẦU

An Giang24/06/2026Xã Đoàn Thạnh Hưng (Xã Đoàn Thạnh Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ANH HÙNG LIỆT SĨ LÊ ĐÌNH CHINH – NGƯỜI CON GÁI ĐẤT THANH VÀ LỜI THỀ GIỮ ĐẤT NƠI ĐỊA ĐẦU

Trong lịch sử bảo vệ vẹn toàn bờ cõi biên cương của Tổ quốc, dải đất Lạng Sơn năm 1978 đã chứng kiến những trang sử vô cùng cam go và anh dũng. Giữa những ngày căng thẳng rực lửa nơi địa đầu ấy, Thượng sĩ, Anh hùng liệt sĩ Lê Đình Chinh (17/2/1960 – 25/8/1978) đã ngã xuống khi vừa tròn 18 tuổi xuân. Anh chính là người chiến sĩ Công an nhân dân vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng) đầu tiên hy sinh trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.

Người thiếu niên mang chí lớn từ nông trường nghèo

Lê Đình Chinh sinh ra tại xã Hoằng Quang, huyện Hoằng Hóa (nay thuộc thành phố Thanh Hóa), là con trai cả trong một gia đình công nhân nghèo có 6 người con tại nông trường Sông Âm, huyện Ngọc Lặc. Lớn lên trong những năm tháng gian khó của đất nước, từ nhỏ anh đã quen với cuộc sống lam lũ, vừa đi học vừa giúp cha mẹ làm lụng nuôi các em.

Năm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cuối, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, chàng thiếu niên Lê Đình Chinh hăng hái viết đơn tình nguyện nhập ngũ khi mới bước sang tuổi 15. Sau thời gian huấn luyện nghiêm ngặt, anh được biên chế vào Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 12 (Đoàn Thanh Xuyên) thuộc Bộ Tư lệnh Công an nhân dân vũ trang. Trước khi lên biên giới phía Bắc, người lính trẻ ấy đã cùng đồng đội nếm trải quy luật sinh tử khốc liệt, trực tiếp cầm súng chiến đấu kiên cường bảo vệ đồng bào trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam chống quân Pol Pot

Khí phách tay không diệt địch nơi cửa khẩu Lạng Sơn

Mùa hè năm 1978, khi tình hình biên giới Việt - Trung diễn biến hết sức phức tạp và căng thẳng, Trung đoàn 12 của Lê Đình Chinh nhận lệnh hành quân cấp tốc lên trấn giữ mặt trận huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn. [1, 2]

Ngày 25 tháng 8 năm 1978, quân xâm lược bất ngờ tràn qua biên giới, bao vây và dùng gậy gộc, dao ném đá hành hung dã man các cán bộ, phụ nữ và nhân dân địa phương đang làm nhiệm vụ tại khu vực cửa khẩu. Thấy đồng đội và nhân dân bị vây hãm, Tiểu đội trưởng Lê Đình Chinh lập tức xốc tới. Bằng võ thuật tinh thông được rèn luyện trong quân ngũ và lòng dũng cảm phi thường, anh dũng mãnh dùng tay không đánh gục hàng chục tên địch, cản phá vòng vây để che chở, bảo vệ an toàn cho đồng đội.

Kẻ địch điên cuồng ném đá và dùng dao lao vào bổ vây. Một viên đá lớn trúng đầu khiến máu chảy ròng ròng trên khuôn mặt người lính trẻ. Nén cơn đau buốt tột cùng, Lê Đình Chinh vẫn hiên ngang đứng vững, kiên quyết bám trụ công sự bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng. Giữa lúc cuộc chiến đấu giáp lá cà đang diễn ra tột cùng căng thẳng, một nhát dao chém lén hiểm độc của kẻ thù đã khiến anh ngã xuống. Lúc đó là 10 giờ 30 phút ngày 25/8/1978, Thượng sĩ Lê Đình Chinh anh dũng hy sinh ngay trên dải đất biên thùy khi tuổi đời vừa chạm mốc 18.

Bức thư gửi lại và tượng đài bất tử của tuổi trẻ

Trong chiếc ba lô sờn cũ của người tiểu đội trưởng ngã xuống ngày ấy, đồng đội tìm thấy một phong thư viết vội gửi về cho gia đình chỉ ba ngày trước lúc hy sinh. Những dòng chữ mực xanh của anh vẫn vẹn nguyên một niềm tin sắt đá: "Em xác định rằng trong cuộc chiến đấu bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc sẽ có mất mát... Nhưng em đã sẵn sàng. Em sẽ là người cầm súng để bảo vệ đất nước khi cần thiết...".

Sự hy sinh oanh liệt của Lê Đình Chinh đã làm lay động hàng triệu trái tim thanh niên Việt Nam lúc bấy giờ. Ngày 30 tháng 8 năm 1978, chỉ 5 ngày sau khi anh ngã xuống, Chủ tịch nước đã trang trọng truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Lê Đình Chinh. Câu chuyện của anh cũng trở thành nguồn cảm hứng để ca khúc bất hủ "Chúng tôi là đồng đội của Lê Đình Chinh" ra đời và vang vọng khắp các giảng đường, chiến hào.

Năm 2013, sau 35 năm nằm lại nơi đất bạn Lạng Sơn, hài cốt của anh đã được các cơ quan chức năng và gia đình trân trọng quy tập, đưa về an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ Hàm Rồng (TP. Thanh Hóa) để anh được mãi mãi yên nghỉ trong lòng đất mẹ quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn