ANH HÙNG LIỆT SĨ LÊ THỊ NGỌC TIẾN (1952–1972) – NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG VỚI LỜI THỀ "ĐỪNG HÒNG TAO KHAI"
Lê Thị Ngọc Tiến sinh năm 1952 tại chiến khu Đồng Tháp và sinh sống tại ấp Quang Thọ, xã Quơn Long, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang. Lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, chị sớm giác ngộ cách mạng và tham gia hoạt động từ năm 16 tuổi. Đầu năm 1969, chị được phân công về đơn vị quân y thuộc Bệnh xá 2, huyện Chợ Gạo, tận tụy làm nhiệm vụ chăm sóc thương binh và phục vụ chiến trường.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, chị luôn là người đi đầu trong mọi công việc tại trạm. Chú Đức Phương, một thương binh cụt một chân từng qua trạm chuyến đầu tiên, xúc động kể lại:
"Chưa đến 4 giờ sáng nó đã dậy nấu cơm, giặt giũ, thay băng, tiêm thuốc cho thương binh xong đã 9 - 10 giờ. Ăn uống qua loa một chút, lại thấy nó vận quần cụt lội tát mương bắt cua, bắt cá. Có bữa nước ròng mà nửa đêm nó cũng thức dậy đi ra rạch mò hến, bắt nghêu cho thương binh ăn; có bữa về rửa chân chưa kịp sạch, buồn ngủ quá, cứ để vậy chui vô mùng… ngày này qua tháng khác."
Dáng người nhỏ bé cao chưa đầy thước rưỡi, nhưng chị Tiến lại vô cùng dẻo dai và gan góc. Anh Hai Bài, nguyên Phó Giám đốc Công an tỉnh Tiền Giang, từng nhận xét hóm hỉnh:
"Nó xóc nách thương binh đi như ẵm em".
Khi ra dân mua gạo, vác gần cả giạ gạo về đến rạch Bà Lọ (Giang Quới) mà không có xuồng, chị sẵn sàng đội gạo trên đầu lội qua rạch. Những lúc thiếu dịch truyền, chị leo dừa nhanh như sóc, bẻ dừa rồi cắn vào miệng tuột xuống để lấy nước dừa kịp thời truyền cứu chữa thương binh.
Trong chiến đấu, chị cũng vô cùng gan dạ. Mọi người bảo chị "lì hơn đất cục" vì lựu đạn ít khi nào gài sẵn, cứ đợi lính địch áp sát thật gần chị mới ném. Chị bảo: "Có ít lựu đạn, chọi như vậy mới sát thương được nhiều địch...", luôn đặt hiệu quả nhiệm vụ và sự an toàn của đồng đội lên trên hết.
Sau khi ổn định xong trạm quân y tại Giang Quới, hướng mở tiếp một điểm nữa ở trong rừng Cây Giá (thuộc xã Thừa Đức, huyện Bình Đại) – nơi có địa hình ổn định để nuôi dưỡng lâu dài những thương binh nặng không còn khả năng chiến đấu. Từ Giang Quới xuống Thừa Đức phải đi hơn 7 tiếng đồng hồ bằng xuồng, phải lách giặc trên sông Tiền vô cùng nguy hiểm. Thế nhưng, chị Tiến vẫn một mình đi đi về về, lo chu toàn cho cả hai điểm trạm, đồng thời làm đầu mối thu mua thuốc men tiếp ứng cho quân – dân y huyện Chợ Gạo thời bấy giờ.
Trong lúc bươn chải lo lắng cho hàng chục thương binh ở tỉnh Bến Tre, lòng chị đau đớn như quặn thắt khi nhận tin người yêu là anh Nguyễn Văn Lượm – y tá cùng đơn vị bên Chợ Gạo đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ và cứu chữa thương binh. Nén nỗi đau thương tột cùng vào lòng, chị tiếp tục bám trụ chiến trường, cống hiến trọn vẹn cho đến những ngày cuối cùng của cuộc đời.
Năm 1972, địch mở nhiều cuộc càn quét, đàn áp dã man lực lượng cách mạng và Nhân dân. Sáng ngày 16/4/1972, lực lượng lính bảo an quận Chợ Gạo do tên quận phó trực tiếp chỉ huy càn quét vào khu vực trạm xá. Chị Lê Thị Ngọc Tiến cùng một nữ đồng chí bị phát hiện khi đang trú ẩn trong hầm bí mật và bị bắt giữ. Suốt quá trình bị giam cầm, dù chịu muôn vàn đòn tra tấn dã man, chị vẫn kiên quyết giữ vững khí tiết, không khai báo bất cứ điều gì.
Đến 5 giờ sáng ngày 17/4/1972, tên Son – trung đội trưởng thám báo ác ôn khét tiếng giở thủ đoạn dã man cuối cùng. Hắn hằn học đe dọa:
"Để tao m//ổ bụng ra để xem lá gan mày bao lớn".
Nhìn cái dao lê Mỹ ánh thép xanh lè trên tay tên Son, chị Tiến nhìn thẳng vào mặt hắn, dõng dạc thách thức:
"CÓ GIỎI THÌ LÀM, MÀY ĐỪNG HÙ, ĐỪNG HÒNG TAO KHAI!"
Bất lực trước ý chí sắt đá ấy, tên ác ôn đã thọc dao m//ổ bụng, moi lá gan của chị. Sau đó, chúng mang thi hài chị treo lên cây me gần đường để thông báo cho thân nhân đến nhận. Để mang được thi hài chị về an táng, gia đình chị Tiến đã phải nộp cho chúng số tiền 28.000 đồng.
Sự hy sinh khi mới tròn 21 tuổi của Lê Thị Ngọc Tiến đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng trung kiên, tinh thần bất khuất và đức hy sinh cao cả của người nữ chiến sĩ quân y Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Câu nói đanh thép trước họng súng, lưỡi dao kẻ thù của chị mãi là minh chứng cho khí phách hiên ngang của một thế hệ anh hùng.
Ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh đặc biệt anh dũng của chị, năm 2010, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Lê Thị Ngọc Tiến. Tên tuổi của chị mãi mãi là niềm tự hào của quê hương Tiền Giang, là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước để các thế hệ hôm nay và mai sau đời đời học tập, noi theo.



