Bài viết

ANH HÙNG LIỆT SĨ LÊ THỊ RIÊNG: NGƯỜI GIỮ NGỌN LỬA PHONG TRÀO PHỤ NỮ GIỮA LÒNG SÀI GÒN

Cà Mau18/08/2026Xã Thiện Tín (Đoàn xã Thiện Tín)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1925 tại vùng đất Bạc Liêu, nay thuộc Cà Mau, Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Riêng đến với cách mạng từ khi còn rất trẻ. Từ một cô gái lớn lên trong nghèo khó, bà từng bước trưởng thành thành một cán bộ phụ vận tiêu biểu, dành trọn cuộc đời cho phong trào đấu tranh của phụ nữ Nam Bộ.

Sau Cách mạng Tháng Tám, người nữ cán bộ trẻ lần lượt đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ tại Rạch Giá, miền Đông Nam Bộ và Ban Phụ vận Xứ ủy. Công việc của bà không chỉ là vận động quần chúng, mà còn xây dựng cơ sở, kết nối công nhân, tiểu thương, trí thức và những người phụ nữ yêu nước thành một lực lượng bền bỉ ngay trong lòng vùng địch kiểm soát.

Năm 1953, nữ chiến sĩ Lê Thị Riêng kết hôn với đồng chí Lê Văn Ba. Hai người có hai con, nhưng để tiếp tục bám trụ chiến trường, họ phải gửi các con ra miền Bắc. Cuối năm 1960, bà nhận tin chồng hy sinh.

Nỗi đau của một người vợ, nỗi nhớ của một người mẹ xa con không khiến bà rời khỏi nhiệm vụ. Người nữ cán bộ tiếp tục hoạt động, mang theo niềm tin rằng chỉ khi đất nước thống nhất, những gia đình Việt Nam mới không còn phải sống trong chia cắt.

Đến năm 1965, nữ cán bộ Lê Thị Riêng được phân công làm Trưởng ban Phụ vận Khu ủy Sài Gòn - Gia Định. Một năm sau, bà tham gia Thành ủy, trực tiếp phụ trách phong trào phụ nữ nội thành.

Giữa Sài Gòn, nơi hệ thống mật vụ và cảnh sát kiểm soát gắt gao, người cán bộ phụ vận vẫn kiên trì xây dựng lực lượng trong nhiều tầng lớp nhân dân. Bà không chỉ tổ chức phong trào mà còn tham gia viết bài cho Báo Phụ nữ Giải phóng, dùng ngòi bút để cổ vũ phụ nữ miền Nam đứng lên đấu tranh và góp sức cho cách mạng.

Tháng 5/1967, người nữ chiến sĩ cộng sản bị bắt khi đang làm nhiệm vụ. Trong những ngày bị giam giữ, bà vẫn kiên quyết bảo vệ tổ chức, không để sức ép làm lay chuyển ý chí. Giữa ngục tù, lời bà động viên đồng đội: “Ráng đừng khai nhé” đã trở thành một biểu hiện giản dị mà mạnh mẽ của lòng trung thành và tình đồng chí.

Đêm mùng 2 Tết Mậu Thân năm 1968, giữa lúc cuộc Tổng tiến công và nổi dậy đang diễn ra trên khắp Sài Gòn, Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Riêng bị sát hại cùng một số chiến sĩ cách mạng khác.

Cuộc đời bà dừng lại ở tuổi 43, nhưng sự hy sinh ấy đã trở thành nguồn động viên lớn đối với phong trào phụ nữ miền Nam. Nhiều hoạt động thi đua được phát động để tiếp tục những công việc bà còn dang dở, biến mất mát thành quyết tâm đấu tranh mạnh mẽ hơn.

Ngày nay, tên Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Riêng được đặt cho đường phố, trường học và một công viên tại Thành phố Hồ Chí Minh. Những địa danh ấy không chỉ để nhắc nhớ một người đã hy sinh, mà còn lưu giữ hình ảnh của một người vợ, người mẹ và người cán bộ đã đặt vận mệnh đất nước lên trên hạnh phúc riêng.

Từ những cơ sở cách mạng giữa lòng đô thị đến những phong trào phụ nữ lan rộng khắp Nam Bộ, người nữ chiến sĩ Lê Thị Riêng đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ.

Bà không chỉ dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp thống nhất đất nước. Bà còn chứng minh rằng, trong những năm tháng khắc nghiệt nhất, người phụ nữ Việt Nam không chỉ đứng phía sau cuộc chiến đấu, mà còn trực tiếp tổ chức, dẫn dắt và giữ vững ngọn lửa cách mạng ngay giữa nơi nguy hiểm nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn