Anh hùng liệt sĩ Lê Văn Ninh - Giữ vững chốt thép giữa túi bom
Trong cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè đỏ lửa năm 1972, mảnh đất chỉ rộng chưa đầy vài cây số vuông đã phải hứng chịu một lượng bom đạn khổng lồ tương đương sức công phá của nhiều quả bom nguyên tử. Giữa chốn khói lửa ngút trời và hỏa lực dày đặc của đối phương, câu chuyện về người chiến sĩ bộ binh – Tiểu đội trưởng Lê Văn Ninh (1950 – 1972) kiên cường bám trụ từng tấc đất công sự đã trở thành một dấu mốc lịch sử xúc động, khắc họa trọn vẹn bản lĩnh và đức hy sinh thầm lặng của thế hệ thanh niên thời kỳ Kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Liệt sĩ Lê Văn Ninh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Đông Tân, huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Lớn lên khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, người thanh niên giàu nhiệt huyết ấy đã tình nguyện lên đường tòng quân, được biên chế về Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 48 (Sư đoàn 320B, sau thuộc Sư đoàn 390, Quân đoàn 1) – một trong những đơn vị chủ lực kiên cường gánh vác nhiệm vụ chốt giữ khu vực trung tâm thị xã và Thành cổ Quảng Trị.
Bước vào mặt trận Quảng Trị mùa hè năm 1972, Trung đoàn 48 được giao nhiệm vụ phòng ngự trực tiếp tại khu vực thị xã và nội đô Thành cổ. Đây là nơi đối phương tập trung tối đa hỏa lực pháo hạm từ biển bắn vào, máy bay B-52 rải thảm liên tục cùng các sư đoàn dù, lính thủy đánh bộ thiện chiến mở các đợt phản kích ồ ạt hòng tái chiếm mục tiêu.
Trong những ngày tháng 7 và tháng 8 năm 1972, khi thế trận phòng ngự bên trong Thành cổ và các vùng phụ cận bước vào giai đoạn cam go nhất, Tiểu đội trưởng Lê Văn Ninh cùng các đồng đội trong tiểu đội được giao chốt giữ một vị trí tiền tiêu trọng yếu ở cửa ngõ tiếp cận. Địch liên tục dội pháo kích và ném bom làm sập gần như toàn bộ các công sự xây bằng gạch đá cổ. Sau các đợt dội bom, bộ binh đối phương có xe bọc thép yểm trợ lập tức tràn lên nhằm đánh bật lực lượng chốt giữ của ta. Dù công sự nhiều lần bị san phẳng và bản thân bị thương, Lê Văn Ninh vẫn kiên quyết bám trụ trận địa. Anh bình tĩnh hướng dẫn đồng đội tận dụng từng hố bom, từng đoạn tường đổ nát làm nơi ẩn nấp, tiết kiệm từng viên đạn, chờ địch tiến sát mới đồng loạt nổ súng và ném lựu đạn bẻ gãy từng mũi tấn công. Trong một trận đánh giằng co ác liệt, khi quân số của tiểu đội bị thương vong nhiều, đạn dược vơi dần, Lê Văn Ninh đã chủ động cơ động qua nhiều vị trí hỏa lực khác nhau trên chiến hào, vừa trực tiếp bắn trả địch vừa thu nhặt vũ khí của đối phương để tiếp tục chiến đấu. Sự mưu trí và gan dạ của anh đã khiến quân địch lầm tưởng lực lượng của ta vẫn còn rất đông, buộc chúng phải rút lui sau nhiều đợt xung phong bất thành.
Trong suốt thời gian bám trụ tại Thành cổ, Lê Văn Ninh cùng tiểu đội đã đẩy lùi hàng chục đợt phản kích của địch, giữ vững hành lang tác chiến và bảo vệ an toàn cho các lực lượng tiếp viện vượt sông Thạch Hãn vào chi viện cho trận địa. Trong một trận chiến đấu phòng ngự ác liệt vào tháng 9/1972, giữa làn mưa bom bão đạn dội xuống công sự, người Tiểu đội trưởng kiên cường ấy đã anh dũng hy sinh ngay trên trận địa Thành cổ, hiến dâng trọn vẹn tuổi 22 cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Để ghi nhận chiến công xuất sắc và lòng quả cảm phi thường của anh trong chiến dịch 81 ngày đêm lịch sử, ngày 23/9/1973, liệt sĩ Lê Văn Ninh đã vinh dự được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên của anh trở thành niềm tự hào sâu sắc của quê hương Đông Sơn (Thanh Hóa) và được lưu danh trang trọng tại Nhà tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ Thành cổ Quảng Trị.
Nhìn lại trang sử hào hùng và bi tráng bên dòng Thạch Hãn năm 1972, câu chuyện về người chiến sĩ Lê Văn Ninh nhắc nhở thế hệ hôm nay về một sự thật mộc mạc mà nghiêm trang: Nền hòa bình và thống nhất của đất nước được đánh đổi bằng xương máu và tuổi xuân của những con người bình dị, kiên trung.
Sự kiên cường bám chốt của anh giữa chảo lửa Thành cổ là một nốt lặng thiêng liêng trong bản hùng ca giữ nước. Nhắc lại mẩu chuyện của Anh hùng liệt sĩ Lê Văn Ninh hôm nay là một cách để chúng ta bày tỏ lòng tri ân sâu sắc, thành kính tưởng nhớ những người lính đã ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.


